– Không có gì, chúng ta lấy toàn bộ, tổng cộng chín quả!
Tiểu Long cười hắc hắc.
– Chẳng lẽ Nhật Sát các không tìm các ngươi phiền toái?
Bạch Oánh sững sờ nói.
– Quan hệ giữa ta cùng Phiên Hải vương Lạc Kiến Hồng khong tệ, cho nên không có vấn đề lớn.
Lục Thiếu Du qua loa một câu, lại lấy ra ba hộp ngọc đưa cho ba người, nói:
– Đông lão, Oánh tỷ, Độc Long huynh, các ngươi dùng vật này trước rồi hãy dùng Chân Linh thánh quả, ưu đãi sẽ lớn hơn nữa.
– Đây là…
Ba người cầm hộp ngọc, linh quả vô sắc vô vị, không hề có chút năng lượng dao động, Bạch Oánh cùng Đông Vô Mệnh cố gắng quan sát cũng không biết là vật gì.
– Đây là Diễn Linh thiên quả, sau khi dùng có bảy thành cơ hội đột phá Tôn cấp, có thể đề cao tâm tình, trợ giúp lĩnh ngộ rất lớn, dù là tu vi Tôn cấp cũng có trợ giúp không nhỏ.
Lục Thiếu Du nói.
– Đây là Diễn Linh thiên quả, là bảo vật này sao!
Với định lực của Bạch Oánh cùng Đông Vô Mệnh, lúc này vẫn không nhịn được kinh ngạc, bảo vật này chính là trọng bảo, không nghĩ tới mỗi lần tiểu tử kia ra ngoài một chuyến đều mang về không ít thứ tốt.
– Thứ tốt a, hắc hắc!
Thiên Độc Yêu Long hưng phấn nói.
– Đông lão, Oánh tỷ, đêm nay hãy dùng, tối nay ta còn chút chuyện cần làm.
Lục Thiếu Du nói:
– Đông lão, sư huynh Sát Phá Quân ở đâu?
– Băng Mộc Tôn Giả đã bế quan hai tháng, hẳn là để đột phá.
Bạch Oánh nói.
Lục Thiếu Du nhìn vào ngọn núi xa xa, khó trách không gặp hắn.
– Đúng rồi Thiếu Du, nếu ngươi đã trở lại, có nên đi gặp Linh Thiên môn cùng Vân Dương tông hay không, có hai môn phái kia tương trợ cũng có thể áp chế được ba sơn môn kia.
Bạch Oánh nói.
– Được, ta sẽ đích thân đi thăm.
Lục Thiếu Du trầm xuống, có một số việc hắn cần tự mình đi Linh Thiên môn cùng Vân Dương tông một chuyến mới được.