– Chưởng môn, danh hào của đại tiểu thư là Độc Linh Ma Nữ, Tử Tước Thánh Nữ Tử Yên…
Diệp Mỹ còn chưa nói xong, Lục Tâm Đồng đã kháng nghị:
– Sao gọi ta là ma nữ chứ, là ai đặt ra danh hào này a, thật không có thưởng thức, danh hào chị dâu đều là Thần Nữ cùng Tiên Tử, ta lại thành Ma Nữ!
– Độc Linh Ma Nữ, rất thích hợp với ngươi!
Tiểu Long cười hắc hắc nói khiến Lục Tâm Đồng trừng mắt nhìn hắn.
– Tử Tước Thánh Nữ!
Lục Thiếu Du mỉm cười.
– Diệp Mỹ tỷ, vậy của ca ca là gì?
Lục Tâm Đồng hứng thú hỏi.
– Đại tiểu thư, danh hào của chưởng môn là Linh Vũ Chiến Vương!
Diệp Mỹ đáp.
– Linh Vũ Chiến Vương?
Lục Thiếu Du nhíu mày, lộ ý cười.
– Chúc mừng chưởng môn cũng đã có danh hào!
Bạch Oánh cười nói, trên đại lục có được danh hào đều là cường giả, đây là lời khẳng định đối với thực lực tuyệt đối.
– Linh Vũ Chiến Vương, Linh Vũ song tu, lấy chiến xưng vương, một mình độc hành, chúc mừng chưởng môn!
Đông Vô Mệnh cũng lộ ý cười nói.
– Vậy hôm nay dừng ở đây đi, Hoa đường chủ, Hoàng Phủ đường chủ, các ngươi đi an bài đệ tử Ngoại đường cùng Vũ đường xuất phát, những đường chủ cùng trưởng lão khác, tu vi ngoài vương cấp làm xong chuyện của mình, có lẽ cần theo ta ra ngoài vài tháng, chạng vạng hôm nay tới đại điện tập hợp, các hộ pháp cùng chấp sự hộ tống đệ tử hai đường đi Thiên Môn cốc.
Lục Thiếu Du nói.
– Dạ!
Mọi người cùng đáp, không ai hỏi nhiều.
– Hô…
Lục Thiếu Du thở ra một hơi, đây chỉ là an bài bước đầu tiên mà thôi, kế tiếp mới là trọng yếu nhất.
Nửa canh giờ sau, ở hậu sơn Phi Linh môn, Lục Thiếu Du triệu hoán ra ba đầu yêu thú thất giai hậu kỳ đỉnh.
Cảm giác được chân khí của ba yêu thú, ánh mắt mọi người đại biến.
Ba đầu yêu thú này chính là thủ hạ của Bàn Hủy, theo lời phân phó của Bàn Hủy, hộ tống Xích Viêm cùng Hoàng Đan đi Hóa Vũ tông.