– Không xong!
Sắc mặt Chu Minh Hải đại biến, nháy mắt thối lui.
Nhưng phản ứng của hắn đã không kịp, bởi vì không gian xung quanh đã bị phong tỏa, không đường chạy thoát.
Hưu!
Một đạo trảo ấn b*n r*, không gian dao động bị nén thành vòng cung cực kỳ rõ ràng, cuối cùng rơi thẳng xuống, bộc phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Ca ca!
Không gian bị xé nát, thậm chí Chu Minh Hải còn chưa kịp hô lên cầu xin tha thứ cũng đã bị đánh thành mảnh nhỏ, hồn anh cũng vỡ nát.
– Hô hô…
Không ít đệ tử hít sâu một hơi lạnh, đối với đệ tử bình thường mà nói, thực lực như vậy với họ quá mức xa xôi.
– Chưởng môn tha mạng, chúng tôi không dám nữa…
– Chưởng môn tha mạng!
Nhìn thấy hai đầu lĩnh đã bị đánh chết, mấy trăm người còn lại cùng quỳ dưới đất, vẻ mặt kinh hoảng, không khỏi vô cùng hối hận, gia nhập Phi Linh môn chẳng phải vẫn rất đang tốt sai, còn được người nịnh bợ, nhưng không nghĩ tới lại rơi xuống kết cục này.
– Tha mạng, hiện tại biết cầu xin tha thứ rồi sao!
Lục Thiếu Du đảo qua hơn ba trăm người trước mặt, mười mấy soái cấp, hơn bốn mươi tướng cấp, còn lại là phách cấp cùng sư cấp, chỉ là thực lực bình thường, căn bản không ảnh hưởng gì lớn cho Phi Linh môn.
– Một lần bất trung, trăm lần bất dung!
Lục Thiếu Du thản nhiên nói:
– Người đâu, phản đồ tội đáng chết, giết không tha!
– Dạ!
Cường giả Phi Linh môn cùng đáp, Lộc Sơn lão nhân, Ngô Dũng, Thanh Hỏa lão quỷ đồng thời công kích.
Oanh oanh oanh…
– A…
Thanh âm nổ tung đinh tai nhức óc, nháy mắt từng tiếng kêu thảm thiết vang vọng quảng trường.
– Tiểu Bạch, ta nghe nói ba ngươi gặp nạn, đều không sao chứ?
Lục Thiếu Du đi tới bên cạnh ba người Lục Tiểu Bạch hỏi.
– Công tử, chúng tôi không sao, việc đó cũng qua lâu rồi!