Phốc!
Trong mắt Hắc Vũ ướt át, quỳ gối trước người lão nhân:
– Hắc Vũ rốt cục tìm được chủ nhân, Hắc Vũ tới chậm, xin chủ nhân tha tội!
– Hắc Vũ, ngươi còn sống là tốt rồi, ta thật sự lo lắng ngươi đã đi rồi, mau đứng lên!
Hư ảnh đỡ lấy Hắc Vũ, trong mắt rung động, một người một thú qua những năm tháng sinh tử tôi luyện, quan hệ vượt qua khỏi chủ bộc từ lâu.
– Nam thúc, sư phụ, đệ tử đã trở lại!
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
– Trở về là tốt rồi, không sao chứ?
Nam thúc lướt qua Lục Thiếu Du, có vẻ ngoài ý muốn, nói:
– Vũ vương cửu trọng, linh vương bát trọng, không tệ lắm!
– Chuyến đi hoàn hảo, chỉ có chút phiền toái nhỏ!
Lục Thiếu Du trả lời.
– Thiếu Du, có thu hồi được Hổ Âm yêu tinh hay không?
Thánh Thủ linh tôn hỏi, nhìn thấy Hắc Vũ cùng ái đồ trở lại, cũng biết Thánh Linh giáo không có vấn đề gì.
– Sư phụ, đã lấy về!
Lục Thiếu Du đưa ra hộp gấm màu trắng.
Ánh mắt Thánh Thủ linh tôn vui vẻ, cầm hộp gấm mở ra, một cỗ năng lượng hùng hậu lan tràn.
– Hống…
Bên trong hộp gấm có tiếng hổ gầm mơ hồ vang vọng, viên tinh thạch màu trắng hổ hình không ngừng tán phát năng lượng.
– Hổ Âm yêu tinh!
Ánh mắt Nam thúc cũng vui sướng, đây là bảo vật của Bạch Hổ bộ tộc, nhưng mộ địa Bạch Hổ bộ tộc phải nằm dưới lòng đất vạn thước, phối hợp cùng địa tâm Linh Khí mới sản sinh ra bảo vật này, là vật vô giá, có Long Dương linh quả cùng Hổ Âm yêu tinh, thương thế của hắn đã có vài thành nắm chắc sẽ khôi phục.
– Đã có Hổ Âm yêu tinh cùng Long Dương linh quả!
Thánh Thủ linh tôn mỉm cười.
– Nam thúc, thương thế của ngươi có thể khôi phục không?
Lục Thiếu Du chờ mong hỏi.
– Đã có vài thành nắm chắc!
Nam thúc lộ tia kích động nói.
– Vậy cần bao lâu mới có thể khôi phục?