- Phó chưởng môn, chư vị cung phụng, chư vị đường chủ, chư vị trưởng lão, vừa nhận được tin tức hai yêu thú thất giai trung kỳ của Yêu đường bị cường giả ba sơn môn kia vây công đánh chết, mặt khác đệ tử ngoại đường cùng Vũ đường cũng chết không ít, đây đã là chuyện hai mươi ngày trước.
Diệp Mỹ lộ vẻ ngưng trọng nói.
- Đồ khốn, ta liều mạng với bọn hắn!
Thiên Độc Yêu Long rít gào quát.
- Độc Long huynh, xin bớt giận, chờ Đông cung phụng cùng Bạch cung phụng an bài đi!
Một hồng y nữ tử ở bên cạnh Thiên Độc Yêu Long chợt lên tiếng, dáng người nàng cực kỳ lả lướt, mái tóc đỏ như máu tươi, nhìn qua vô cùng yêu mỵ, chính là Thị Huyết Linh Phong Mẫu Hoàng Phong Huyết Mị.
- Làm sao nguôi giận, ta nhất định làm cho bọn hắn trả giá gấp mười lần!
Thiên Độc Yêu Long giận dữ nói.
- Ta cảm thấy trước hết hãy nghe sự an bài của Đông cung phụng cùng Bạch cung phụng đi, đây là chủ nhân dặn dò!
Hắc Hùng lên tiếng.
- Khởi bẩm phó chưởng môn, chư vị cung phụng cùng đường chủ!
Một đệ tử Vũ sư vội vàng chạy vào, sắc mặt khẩn trương hô.
- Chuyện gì, không phải đã phân phó rồi sao, không được quấy rầy!
Ánh mắt Khấu Phi Yến trầm xuống nói.
- Phó chưởng môn, là nhóm người Triệu trưởng lão mang theo không ít hộ pháp ở ngoài điện yêu cầu gặp phó chưởng môn, chúng tôi không ngăn cản được!
Đệ tử không dám nhìn thẳng Khấu Phi Yến, kích động nói.
- Ta đã biết, ngươi lui ra đi!
Sắc mặt Khấu Phi Yến tối sầm.
Sau khi đệ tử kia cáo lui, Khấu Phi Yến nhìn qua Bạch Oánh, nói:
- Bạch cung phụng, ngươi nghĩ nên xử lý đám người Triệu Huy Hổ như thế nào?
- Ta nghĩ, trực tiếp giết đi, đã ở thời điểm này rồi mà đám hỗn đản kia còn châm ngòi thổi gió!
Hổ Viêm thiên vương cả giận nói.
- Lúc bình thường có giết cũng không ngại, nhưng đây là thời điểm phi thường, nếu đánh chết chỉ sợ làm dao động lòng người, tới lúc đó chúng ta càng thêm họa vô đơn chí!