Sơn cốc thật kỳ lạ, bốn phía núi vòng quanh, trùng trùng điệp điệp, một ngọn núi khổng lồ đột nhiên nhô lên cao, hùng hậu to lớn, khí thế bất phàm.
Khắp sơn cốc một mảnh xanh biếc, bị rừng rậm hoàn toàn bao trùm.
- Chân khí năng lượng thật nồng đậm!
Lục Thiếu Du cảm giác được thiên địa năng lượng tràn đầy, nhiều tới gấp hai gấp ba.
Hắn thầm vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết, phát hiện ở lại nơi này tu luyện ít nhất là giảm được thời gian tới gấp hai lần.
- Chủ nhân, nơi này là động phủ của ta, thiên địa năng lượng bên trong càng thêm nồng đậm!
Xích Viêm nói.
Nghe vậy Lục Thiếu Du ngẩng đầu quan sát, bên trái sơn cốc là một ngọn núi lớn, dưới chân núi có một thạch động khổng lồ.
- Hình như có chút quỷ dị!
Lục Thiếu Du nhướng mày, Linh Khí nơi này thật nồng đậm, tựa hồ không bình thường, phảng phất như năng lượng trong không gian đều hội tụ xung quanh sơn cốc này mà không tiêu tan, cho nên mới nhiều như vậy.
Nhìn chăm chú vào vài ngọn núi lớn xung quanh, vẻ mặt Lục Thiếu Du nghi hoặc, chỉ cảm thấy quỷ dị nhưng không nhìn ra được gì.
Cả ba người cất bước đi vào trong động.
Bên trong động cực kỳ bóng loáng, càng vào sâu năng lượng càng thêm dày đặc.
Không qua bao lâu, thân ảnh ba người đã tới trung ương, nơi này càng thêm khổng lồ.
- Năng lượng nơi này nhiều hơn bên ngoài rất nhiều!
Hắc Vũ kinh ngạc nói.
- Nơi này thật sự quỷ dị!
Lục Thiếu Du cảm thán, hắn cẩn thận tìm kiếm nhưng không nhìn ra có điểm nào đặc biệt.
- Chủ nhân, trong này tựa hồ cũng không có gì kỳ lạ, ta đã tìm mấy ngàn năm nhưng không tìm thấy.
Xích Viêm nói.
Sau nửa canh giờ, Lục Thiếu Du vẫn chưa từ bỏ ý định, cũng đành bỏ qua, bởi vì không thể đem nơi này san thành bình địa.
- Xích Viêm, đưa chúng ta đi tới cấm địa nhìn một chút!