Hỏa cầu bắn vọt qua chân trời, như vẫn thạch ầm ầm va chạm vào không gian thuộc tính của Lục Thiếu Du.
Hỏa cầu va chạm, cả không trung như đọng lại, không gian chao đảo, ngay sau đó một thanh âm nổ tung như sấm sét trực tiếp vang lên...
Phanh!
Hỏa cầu cùng chưởng ấn nháy mắt bộc phát, năng lượng phong bạo hỏa hệ thổi quét khắp xung quanh, giống như sơn băng địa liệt, đỉnh núi bị san thành bình địa, mặt đất nứt nẻ, đá vụn kích tán, chân khí nóng chảy giống như biển lửa bao phủ khắp không gian.
Khi thân ảnh Lục Thiếu Du lại xuất hiện, có chút mặt xám mày tro, thân ảnh bị lảo đảo đẩy lui.
- Nghiệt súc lợi hại!
Khuôn mặt Lục Thiếu Du lộ vẻ cười khổ, muốn đánh giết Xích Viêm Kim Nghê thì đủ khả năng, nhưng hắn chỉ muốn bố trí Huyết Hồn Ấn với đầu yêu thú kia, nếu đánh chết thì quá đáng tiếc.
- Thiếu chủ, thực lực của hắn không kém, ngươi có thể giết hắn lại khó có thể bố trí Huyết Hồn Ấn, nếu để nghiệt súc đưa tới đàn thú thì càng thêm phiền toái!
Hắc Vũ truyền âm nói.
- Hắc Vũ thúc, ngươi giúp ta áp chế hắn!
Lục Thiếu Du cười khổ nói.
- Thiếu chủ, sợ ngươi làm được không, Xích Viêm Kim Nghê là bát giai sơ kỳ, mặc dù mới đột phá không lâu nhưng muốn bố trí Huyết Hồn Ấn vô cùng khó khăn!
Hắc Vũ có chút lo lắng nói.
- Hẳn không có vấn đề!
Lục Thiếu Du tin tưởng linh hồn lực của chính mình, nhưng không hoàn toàn nắm chắc.
- Nhân loại đáng chết, ngươi không đem bổn vương để trong mắt sao?
Xích Viêm Kim Nghê giận dữ, tứ chi run lên, mang theo uy thế kinh người đánh thẳng về hướng Hắc Vũ cùng Lục Thiếu Du.
- Thành thật một chút đi!
Nhìn thấy Xích Viêm Kim Nghê đánh tới, Hắc Vũ quát lớn, thủ ấn kết xuất, chân khí run lên, trực tiếp cắt vỡ khe không gian hình tròn giữa không trung, nháy mắt vây kín Xích Viêm Kim Nghê bên trong.