Ngay khi Lục Thiếu Du còn đang suy tư, một thú ảnh khổng lồ xuất hiện.
- Yêu thú kia đã tới!
Hắc Vũ nói.
Hắn vừa dứt lời, một thanh âm rít gào truyền đến...
- Ngao!
Chỉ nháy mắt cả không gian đột nhiên chấn động kịch liệt, một cỗ khí lưu uyển như cuồng phong cuốn tới, không gian dao động không ngừng nhộn nhạo.
Tốc độ thú ảnh cực nhanh, chỉ một lần lắc mình đã đi tới trước mặt hai người, đó là một đầu yêu thú khổng lồ lớn chừng tám trăm thước, toàn thân bao phủ lớp vảy hỏa hồng sắc, đầu giống lang phi lang, lại giống sư phi sư, đôi mắt như lửa đỏ, trong mắt lộ hung quang, tứ chi có móng vuốt gấp khúc, toàn thân lộ ra khí tức nóng bỏng.
- Đây là...
Thần sắc Lục Thiếu Du biến hóa.
- Không ngờ là Xích Viêm Kim Nghê thú!
Lục Thiếu Du có chút khiếp sợ, đây là chủng loại yêu thú viễn cổ, trong Thiên Linh Lục có ghi chép nhưng hiện tại đã không nhìn thấy. Xích Viêm Kim Nghê huyết mạch cực cao, thuộc hỏa hệ, luận huyết mạch có lẽ kém hơn Hoàng Kim Yêu Long viễn cổ, nhưng không kém bao nhiêu, mà nhìn khí tức của đầu yêu thú này có tu vi bát giai sơ kỳ, chân khí ổn định, hẳn đã lên tới trung kỳ.
- Không ngờ là Xích Viêm Kim Nghê thú!
Ánh mắt Hắc Vũ cũng có chút ngoài ý muốn.
Giờ phút này trong ánh mắt Xích Viêm Kim Nghê cũng mang theo nghi hoặc, trong hai thân hình nho nhỏ kia lại mang theo uy áp làm cho chính hắn cũng không dám khinh thường.
- Các ngươi là nhân loại?
Sau một lát đánh giá, Xích Viêm Kim Nghê quát, thanh âm hóa thành âm ba như gợn sóng khuếch tán.
- Chẳng lẽ ngươi chưa từng gặp qua nhân loại?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Nơi này làm sao có nhân loại, các ngươi làm sao vào được?
Đôi mắt Xích Viêm Kim Nghê nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, ánh mắt dữ tợn tràn ngập vẻ hung sát khí, làm người ta cảm thấy rùng mình.