- Thiếu chủ, hình như không thích hợp!
Sắc mặt Hắc Vũ đột nhiên biến đổi, dừng chân nhìn chung quanh, kinh hãi nói:
- Không xong, chúng ta đã xông vào đại trận thượng cổ!
- Không phải xui xẻo như vậy đi, thật sự đã xông vào!
Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, thật sự là đại trận thượng cổ, chẳng lẽ nơi này là lục địa thượng cổ hay sao!
Thần sắc Lục Thiếu Du ngưng trọng đánh giá bốn phía, xung quanh khe sâu tràn ngập đại thụ che trời cùng tảng đá hỗn độn, trên không sương mù dày đặc, càng lúc càng thêm nồng đậm.
Lục Thiếu Du cảm giác khí tức xung quanh, nói:
- Hắc Vũ thúc, nhìn xem chúng ta có thể lui ra ngoài hay không?
- Không đường thối lui, mặt sau đều là hư không!
Hắc Vũ đáp.
Lục Thiếu Du quay đầu nhìn lại, sắc mặt đại biến, lục địa dưới chân đang biến mất, nháy mắt hai người đứng giữa hư không, không còn đường thối lui. Không gian chung quanh một mảnh tĩnh mịch, không có tiếng gió, hết thảy như yên lặng bất động, tình huống này làm trong lòng Lục Thiếu Du run lên.
- Đây là trận pháp thượng cổ gì...
Lục Thiếu Du cau mày.
- Cẩn thận...
Hắc Vũ vừa dứt lời, dưới chân hai người nháy mắt xuất hiện không gian lốc xoáy thật lớn, lốc xoáy tối đen, tựa như không gian hắc động, hấp lực tràn ra, chung quanh hắc động lộ ra khe không gian tối đen.
Hấp lực kh*ng b* cắn nuốt không gian dao động, ngay cả thực lực hai người cũng bị cắn nuốt đi vào.
- Thanh Linh khải giáp!
Lục Thiếu Du khởi động khải giáp, sắc mặt ngưng trọng, hấp lực khổng lồ kia khiến thân thể hắn giống như bị lưỡi đao bổ qua, khó trách cường giả tiến vào mà không thể đi ra, hấp lực kh*ng b* như vậy chỉ sợ Vũ tôn nhất trọng nhị trọng đều không thể đào thoát, đồng thời hấp lực hôm nay còn khủng khiếp hơn cả ngày trước.
- Hắc Vũ thúc, có biện pháp nào đi ra ngoài hay không?