- Có đôi khi tưởng niệm một người, thật sự muốn say, ta cũng muốn uống rượu.
Ánh mắt Lam Thập Tam nhìn ra phương xa như hồi ức.
Trên đỉnh núi, ánh trăng chiếu xuống, hiện rõ hai thân ảnh đang dây dưa cùng nhau.
- Khụ...
Nhưng đúng lúc này một tiếng ho khan truyền tới, lại vang lên một thanh âm già nua:
- Tiểu thư, vừa nhận được tin tức của gia chủ, hiện tại chúng ta cần phải về.
Hai người bị quấy rầy, trong lòng Lục Thiếu Du tức giận, nghe thanh âm cũng biết là Linh lão Độc Cô gia, thật sự không có chuyện gì tốt.
- Linh lão, ta đã biết, sáng mai trở về không được sao!
Độc Cô Cảnh Văn hoảng sợ rời khỏi ngực Lục Thiếu Du, cực kỳ kích động, thần sắc đỏ ửng càng tăng thêm vài phần mỹ cảm.
- Sáng mai cũng được, ta ở đình viện chờ tiểu thư, tiểu thư về nghỉ ngơi sớm một chút đi!
Thanh âm Linh lão truyền tới, sau đó biến mất không còn bóng dáng.
- Ta kháo!
Lục Thiếu Du thiếu chút nữa vươn ngón giữa, lão gia hỏa kia rõ ràng muốn quấy rầy bọn họ, đây không phải là cố tình phá hỏng chuyện tốt của người khác sao, Lục Thiếu Du thầm than mình sơ sẩy, nếu là địch nhân đột nhiên đánh lén, mình sẽ gặp nguy hiểm.
- Cảnh Văn!
Lục Thiếu Du ôm mỹ nữ vào lòng, lại bị Độc Cô Cảnh Văn ngăn cản, thẹn thùng nói:
- Huynh còn muốn thế nào?
- Còn muốn...
Lục Thiếu Du cười tà khí, nói:
- Chỉ là muốn ôm muội mà thôi!
- Muội không tin huynh đâu, tay huynh chưa bao giờ chịu thành thật qua!
Độc Cô Cảnh Văn kéo bàn tay của Lục Thiếu Du đang đặt trên mông mình, vẻ mặt đỏ ửng nói:
- Được rồi, chúng ta trở về đi, nơi này không phương tiện!
- Chẳng lẽ trở về thì phương tiện sao?
Lục Thiếu Du híp mắt cười hỏi.
- Vài năm không gặp, mồm mép huynh ngày càng láu lỉnh!
Độc Cô Cảnh Văn trừng mắt, lại rỉ tai hắn: