- Cảnh Văn, đi nhanh lên!
Lục Thiếu Du cầm tay Độc Cô Cảnh Văn vội vã thối lui.
Ngay trên chân trời truyền ra tiếng nổ vang như sấm sét, chấn động cả thiên không.
Oanh long long...
Từ trên Hỏa đảo, từng luồng dung nham như gió lốc thổi quét khắp nơi, đỉnh núi bị xốc ngược lên, dung nham nóng cháy tới mức kh*ng b*, trực tiếp đem cả không gian thiêu hủy tới vặn vẹo.
Oanh long long...
Dung nham kh*ng b* phun trào, bắn vọt lên thật cao cuối chân trời xa xa.
Cả Thiên đảo cũng bắt đầu sụp đổ, núi non bắt đầu run rẩy trầm xuống, sóng biển cuồn cuộn nhấc lên từng cơn sóng lớn như sóng thần, thậm chí nhấc cao hơn mấy trăm thước.
Sơn băng địa liệt, sóng nước dâng tràn, nham tương phun lên thật cao vô cùng kh*ng b*, một màn cực kỳ rung động làm các cường giả đều chấn kinh hốt hoảng.
Mọi người tận mắt chứng kiến Hỏa đảo cùng Thiên đảo đều biến thành đá vụn cùng nham tương chìm vào trong đáy biển sâu thăm thẳm.
- Ai... Sau này sẽ không còn Chân Linh thánh quả!
Lạc Kiến Hồng nhìn Thiên đảo trầm xuống, ánh mắt cực kỳ đau lòng, đây chính là thứ tốt, cực kỳ trọng yếu trong việc bồi dưỡng đệ tử, sau này xem như đã không còn.
- Không biết địa phương Linh Khí hội tụ kia còn hay không!
Lục Thiếu Du nghĩ thầm.
Trong lòng mọi người thở ra một hơi nhẹ nhõm, ít nhất họ thuận lợi còn sống đi ra, những người còn ở lại bên trong phỏng chừng đã hóa thành tro tàn.
Lúc này trong lòng mọi người thật nhiều cảm xúc, lần này ai cũng chiếm được một ít ưu đãi, nhưng họ đều hiểu rõ ràng người thắng lớn nhất chính là Lục Thiếu Du, nhưng hiện giờ lại không có ai dám đánh chủ ý với hắn.
- Bàn Hủy huynh, đã an bài xong chưa?
Lục Thiếu Du quay đầu hỏi.
- Hẳn là ở gần bên, ta đi liên hệ xem sao.