Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Lẽ nào chư vị không phát hiện ra cấm chế này đã phai nhạt đi từng chút một sao? Có lẽ một lúc nữa nó sẽ tiêu tán.
- Ồ?
- Cấm chế này quả thực đang phai nhạt.
Mọi người nghe vậy lập tức tỉ mỉ nghiên cứu, tầng cấm chế trong suốt kia đang chậm rãi ba động rồi tiêu tán.
- Cấm chế tiêu tán, đến lúc đó đoạt bảo khó tránh khỏi một phen huyết chiến. Muốn nhận được bảo vật phải dựa vào thực lực của bản thân rồi.
Phiên Hải Vương Lạc Kiến Hồng nói.
- Lạc lão ca, sợ rằng vận khí cũng vô cùng quan trọng a.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Quả thực không sai.
Nghe vậy Phiên Hải Vương Lạc Kiến Hồng ngẩn ra, mỉm cười, ánh mắt đảo qua chung quanh sân rộng rồi nói:
- Lục lão đệ, vận khí của đệ hiện tại dường như không kịp lắm, số người nhằm vào đệ cũng không ít a.
- Có thể là do đệ lớn lên giống bánh bao a.
Lục Thiếu Du khẽ cười một tiếng.
- Lục chưởng môn, lời nói của Lục chưởng môn có ý gì vậy?
Lời của Lục Thiếu Du nói khiến cho mọi người nghi hoặc, đôi mắt xinh đẹp của Tử Yên chợt lóe, lập tức hỏi Lục Thiếu Du.
- Nếu như ta lớn lên như bánh bao đương nhiên sẽ bị chó cắn. Không có cách nào ngăn cản chuyện này a.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đảo, nhìn qua đám người Không Nhận Tôn giả, Không Linh Vương rồi mỉm cười nói.
Khúc khích.
Lục Thiếu Du nói khiến cho đám người Tử Yên, Đạm Đài Tuyết Vi sửng sốt rồi không nhịn được mà cười lớn.
- Ha ha...
Mọi người chung quanh nghe vậy lập tức cười ha hả. Ngay cả Long Linh, Thiên Thủ Quỷ Tôn, đám người Bàn Vân và cường giả Tôn cấp trong các sơn môn lớn cũng không nhịn được mà nở nụ cười.
- Không nghĩ tới trong lời nói của Lục chưởng môn lại có thâm ý như vậy, quả thực ta đã mở mắt.
Tử Yên khẽ cười, nụ cười khuynh quốc khuynh thành.