- Lão đại, vì sao vừa rồi đột nhiên huynh lại biến mất làm đệ sợ muốn chết. Ngay cả huyết khế cũng không thể cảm nhận được khí tức của huynh.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du xuất hiện, Tiểu Long thở dài một hơi nói:
- Nơi này quá quỷ dị.
- Tiểu Long, chẳng lẽ vừa rồi ta biến mất sao?
Lục Thiếu Du hoài nghi nói.
- Huynh vừa mới bị cỗ quang mang quỷ dị kia bao phủ, trong nháy mắt lập tức biến mất không thấy.
Tiểu Long nhíu mày lập tức hỏi:
- Lão đại, huynh chắc chắn không có việc gì chứ?
Lục Thiếu Du ngẩn ra, xem ra vừa rồi sư phụ Chí Thánh Đại Đế đã phong tỏa không gian, ngay cả Tiểu Long cũng không phát hiện ra được. Khóe miệng Lục Thiếu Du nhếch lên mang theo một chút tiếu ý nói với Tiểu Long:
- Yên tâm đi, lão đại của đệ không có việc gì, một chút cũng không.
Trong lòng Lục Thiếu Du thầm nghĩ, kỳ thực cũng có chuyện. Bản thân hắn lại tìm được một vị sư phụ tiện nghi. Tuy rằng chiếm được chỗ tốt vô cùng lớn, thế nhưng cũng có phiền phức không nhỏ. Nếu như bị người khác chiếm mất thân thể của Chí Thánh Đại Đế thì tất cả mọi người trong không gian này đều phải chết.
- Không xong.
Vừa nghĩ tới chuyện này Lục Thiếu Du lập tức đổ mồi hôi lạnh, nếu như vạn nhất bị người khác tìm được thân thể của sư phụ Chí Thánh Đại Đế thì tất cả sẽ xong đời, toàn bộ không gian sẽ tan vỡ, bản thân hắn cũng đi theo.
- Lão đại, chúng ta đi ra được chưa?
Tiểu Long nói:
- Đã trải qua vài ngày rồi, nếu như chúng ta không đi ra ngoài thì đám người Tâm Đồng sẽ sốt ruột.
- Đi, chúng ta đi ra ngoài trước.
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn về phía sau rồi thu Thiên Trụ giới vào trong lòng bàn tay. Thiên Trụ giới cũng không ở trên ngón tay mà nằm trên mu bàn tay hắn, nhìn dấu vết nhàn nhạt kia tâm niệm Lục Thiếu Du chỉ cần khẽ động một cái Thiên Trụ giới lập tức xuất hiện. Rồi một đám quang mang quỷ dị mạnh mẽ xuất hiện.