Lục Thiếu Du cả kinh, lão giả này dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn, đồng thời, lời lão giả này nói khiến cho Lục Thiếu Du vô cùng kinh ngạc. Cái gì mà nơi này hai vạn năm thì ở bên ngoài là cả trăm vạn năm.
- Ngươi rất kỳ quái đúng không? Kỳ thực cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả, ngươi thu được thú hồn Bôn Lôi Thiên Hổ mà bản Đế lưu lại, không nghĩ tới ngươi lại thực sự tìm kiện bảo vật đầu tiên của bản Đế. Bảo vật này chính là thứ mà ta đoạt được ở một mật địa thần bí lúc sinh tiền. Thứ này không có tên, thế nhưng ta lại gọi hắn là Thiên Trụ giới, đây chính là một vật vô cùng thần bí, cũng là một kiện trọng bảo. Cũng bởi vì chiếm được vật này cho nên ta mới có cơ hội đột phá Đế cấp. Lần thoát khỏi triệu hoán kia ta dựa vào Thiên Trụ giới này mới có thể đem phân thân mang theo thân thể trốn đi. Nhưng mà bản thân đã bị thương nặng, ngay cả phân thân của ta cũng không chạy thoát, chỉ có thể tiêu tán mà thôi.
Nói xong, ánh mắt sáng sủa của lão giả nhìn vào trên người Lục Thiếu Du.
- Lần triệu hóa kia không ngờ ngay cả cường giả Đế cấp cũng chỉ có thể trải qua một tầng. Cường giả Đế cấp cũng phải ngã xuống a.
Lục Thiếu Du nghe vậy, trong lòng không khỏi kinh hãi. Trên đại lục này không ngờ còn có nơi mà ngay cả cường giả Đế cấp cũng phải ngã xuống, điều này quả thực quá mức tưởng tượng.
Sưu.
Lúc này Lục Thiếu Du đột nhiên cảm thấy trước người có chút ba động, sau khi ngẩng đầu lên thì thấy đạo thân ảnh hư ảo trước người đã biến mất.
- Không xong.
Ngay lúc đó Lục Thiếu Du lập tức cảm giác được đạo tàn hồn này đã vô thanh vô tức xuất hiện trước người mình. Một đạo trảo ấn đánh vào trên đầu hắn, hắn hoàn toàn không có sức phản kháng. Trước mặt đạo tàn hồn này hắn hoàn toàn không cảm nhận được một chút uy áp nào, thế nhưng lại không có một chút sức lực phản kháng nào, toàn thân không có một chút khí lực giãy dụa.