Về phần người có tu vi đồng cấp hiện tại hắn đã hoàn toàn không chút sợ hãi, cho dù là động phải Vũ Vương cửu trọng như Thiên Dương Vương hắn cũng có thể trực tiếp đánh chết.
Mà nếu như thực lực vũ giả xuất ra hết, chống lại Vũ Tôn tam trọng cũng không có vấn đề gì quá lớn. Về phần đại hồn anh cùng với linh vũ song tu, nếu như xuất ra hết thủ đoạn, Lục Thiếu Du cũng không cần phải suy đoán, thực lực đại hồn anh Lục Thiếu Du cũng đã thấy, thủ đoạn xuất ra hết, nếu như đánh ra một kích toàn lực thì đánh chết Vũ Tôn tam trọng tuyệt đối không thành vấn đề. Tu vi của hắn tuy rằng còn chưa tới Vũ Tôn, thế nhưng thực lực đã chính thức đặt chân vào hàng ngũ cường giả Tôn cấp.
- Lão đại, chúng ta đi tới ngọn tháp kia nhìn xem, chúng ta ngây ngốc ở đây đã ba ngày rồi. Nhanh đi ra ngoài một chút, có lẽ Tâm Đồng và Hắc Vũ Thúc đều đang tìm chúng ta đó.
Tiểu Long nói.
- Cái gì? Ba ngày rồi sao?
Lục Thiếu Du sửng sốt, ba ngày trôi qua, có lẽ Tâm Đồng và Hắc Vũ đang tìm hắn.
Nhìn ngọn tháp xuất hiện trong không gian mông lung giống như một ngọn núi lớn đứng sừng sững trong không gina, một cỗ khí tức cổ xưa, thê lương lan tràn ra.
Lục Thiếu Du nhíu mày, toàn bộ không gian đều là hư không rộng lớn, cũng chỉ có mỗi ngọn tháp lớn kia sừng sững đứng đó, có vẻ vô cùng quỷ dị.
- Chúng ta đi nhìn xem một chút.
Lục Thiếu Du nói xong, thân thể trong nháy mắt nhảy lên, một lát sau lập tức xuất hiện trước ngọn tháp này.
Ngọn tháp lớn này giống như chòm sao Thương Long ngẩng đầu nhìn lên trời, sừng sững đứng trong không gian. Phía trước có một cánh cửa lớn. Trong cánh cửa có một cỗ khí tức cổ xưa, trường tồn không ngừng tràn ra. Dường như ngọn tháp này đã đứng ở đây hàng tỉ năm vậy.
Ngọn tháp lớn này cũng không biết được tạo ra từ vật liệu gì, cả tòa tháp mang theo phong cách cổ xưa, không có một chút khí tức ba động nào, thế nhưng vô hình trung khiến cho người ta cảm thấy áp lực.