- Không biết tên thổ phỉ trong linh hồn có thể chống lại được hay không?
Người này muốn đoạt xá mình, nếu như là Tôn giả bình thường Lục Thiếu Du hoàn toàn không thèm để ý. Thế nhưng người này là cường giả Vũ Tôn ngũ trọng. Tuy rằng Lục Thiếu Du biết kim đao màu vàng bất phàm, thế nhưng có thể chống lại hồn anh của Vũ Tôn ngũ trọng đoạt xá hay không, Lục Thiếu Du cũng không có nắm chắc bao nhiêu.
- Lão đại, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Hiện tại có trốn cũng không thoát. Nếu như có Hắc Vũ thúc ở đây thì tốt rồi.
Tiểu Long truyền âm tới, trong mắt hiện lên sự tuyệt vọng.
- Nếu như vậy thì còn nói làm gì?
Lục Thiếu Du cười khổ một chút, nếu như có Hắc Vũ ở đây, chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể đánh chết Phá Vân Tôn giả này. Đáng tiếc Hắc Vũ lại không có mặt ở nơi này.
- Tiểu tử, qua đây. Sau khi đoạt xá ngươi, chiếm được thần khí bản tôn cũng không cần mai danh ẩn tích nữa.
Ánh mắt Phá Vân Tôn giả trầm xuống, hồn anh cười lạnh một tiếng, Huyễn Ảnh Thanh Vũ rung lên, một tiếng sấm ì ùng mang theo linh hồn uy áp bàng bạc lao thẳng về phía trước.
- Tiểu Long, đệ tránh ra trước. Người này chưa chắc đã làm gì được ta.
Lục Thiếu Du truyền âm nói, ánh mắt hắn trầm xuống, Huyễn Ảnh Thanh Vũ sau lưng nhanh chóng vỗ chạy đi.
- Khặc khặc, ngươi trốn không thoát đâu. Huyễn Ảnh Thanh Vũ vốn là một thể, cũng là vật có linh tính. Ai thi triển ra có uy năng mạnh hơn thì sẽ thuộc về người đó. Trước tiên ta thu Huyễn Ảnh Thanh Vũ của ngươi, để xem ngươi chạy thế nào.
Phá Vân Tôn giả nói xong, trên hồn anh có một cỗ năng lượng run rẩy hóa thành quang mang bên trên Huyễn Ảnh Thanh Vũ. Gợn sóng trong không gian truyền đi, năng lượng hùng hậu rung lên khiến cho lòng người run sợ. Một cỗ uy năng mạnh mẽ lan tràn ra. Đôi cánh khẽ vỗ, trên mỗi một cái lông chim đều tràn ra quang mang mạnh mẽ.