- Lão đại, vậy huynh cẩn thận một chút.
- Ngươi cho rằng Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ có thể đối phó được ta sao? Nếu như tu vi của ngươi là Tôn cấp thì ta muốn làm gì ngươi sẽ rất khó, thế nhưng chỉ tiếc tu vi của ngươi còn chưa đủ. Bảo vật này ta cũng thu.
Nhìn Bôn Lôi Thiên Hồ viễn cổ khổng lồ trước mặt, trong mắt lão giả áo xám lần nữa hiện lên vẻ tham lam. Thu Huyễn Ảnh Thanh Vũ còn có Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ này, tu vi của hắn tuy rằng không được tăng cường, thế nhưng trên phương diện thực lực sợ rằng đủ để tương đương với trước đây, thậm chí còn mạnh hơn một chút. Tu vi hiện tại của hắn một khi thôi động thú hồn Bôn Lôi Thiên Hổ bát giai đỉnh phong, lại thêm Huyễn Ảnh Thanh Vũ, uy lực không cần phải nói. Trên người tiểu tử kia còn có một thanh huyết đao Vũ Linh khí, ngẫm lại những thứ này, trong lòng lão giả áo xám không khỏi có chút kích động.
- Tiểu tử, ngày hôm nay ngươi không còn đường chạy thoát nữa rồi.
Càng nghĩ càng kích động, ánh mắt lão giả áo xám trở nên lạnh lẽo, chân khí phô thiên cái địa từ trong cơ thể bạo phát, trong nháy mắt đánh ra một đạo chưởng ấn.
Rống.
Tâm thần Lục Thiếu Du khẽ động, thú hồn Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ nhảy ra, lần nữa lại đánh ra một đạo trảo ấn. Trong trảo ấn, lợi trảo sắc bén xé rách không gian tạo thành những cái khe. Gợn sóng trong không gian ba động trực tiếp khuếch tán tới trước mặt lão giả áo xám.
- Phá cho ta.
Lão giả áo xám quát lên một tiếng, chưởng ấn trực tiếp va chạm với trảo ấn của Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ. Nơi hai cỗ lực lượng tiếp xúc, chưởng ấn trực tiếp tán loạn, thanh âm bạo liệt kinh người vang vọng.
Phanh Phanh Phanh.
Dưới thanh âm bạo liệt kinh người này không gian trực tiếp nổ tung, thân hình to lớn của Bôn Lôi Thiên Hổ bị đẩy lùi, trở nên hư ảo một chút.