- Vũ kỹ Địa cấp sơ giai, linh kỹ Địa cấp sơ giai, quả thực không tồi. Thế nhưng nơi này có lẽ còn không tới mức nghèo như vậy. Cường giả viễn cổ, hẳn còn có trọng bảo.
Lão giả áo xám thu hồi đống vũ kỹ rồi lập tức suy tư. Vũ kỹ, linh khí Địa cấp tuy rằng không tồi, thế nhưng những thứ cường giả viễn cổ lưu lại tuyệt đối không đơn giản.
- Nhất định có trọng bảo, tiếp tục tìm.
Ánh mắt lão giả trầm xuống, tiếp tục tìm trong tiểu điện một phen, thế nhưng cũng không có thu hoạch.
Sưu Sưu.
Hai đạo thân ảnh trong nháy mắt tiến vào trong tiểu điện, ánh mắt lập tức nhìn về phía thân ảnh áo xam kia. Nhìn thấy trong tiểu điện không có gì, hai đạo thân ảnh trong nháy mắt định rời đi.
- Dường như các ngươi cũng có chút thu hoạch, rơi vào tay bản Tôn rồi thì đừng đi nữa.
Nhìn hai người, một Vũ Vương bát trọng, một Vũ Vương lục trọng, lão giả áo xám lạnh lùng nhìn hai người. Tay phải giơ lên, toàn bộ không gian tức thì vặn vẹo.
- Là Vũ Tôn, chạy.
Hai người này đã sớm biết lão giả áo xám này là Vũ Tôn, nhìn thấy người này không ngờ lại xuất thủ với mình, hai người lập tức chạy trốn.
- Còn muốn chạy sao? Chậm rồi.
Lão giả áo xám lạnh lùng nói. Nói xong, thân thể đã tới bên nguời hai cường giả Vương cấp, không gian vặn vẹo, hai tay giương lên, hai đạo trảo ấn trực tiếp đánh vào trên thân thể hai người kia.
Phanh Phanh.
Trảo ấn đánh xuống, không gian trực tiếp nổ tung. Hai người có tu vi Vương cấp kia ngay cả hồn anh tự bạo cũng không thể thi triển, thậm chí còn không có cơ hội xuất thủ thì đã trở thành từng mảnh nhỏ, máu tươi chảy xuống. Hai chiếc nhẫn trữ vật cũng bị lão giả áo xám này thu lấy.
- Ồ?
Lúc này, trong kình khí dư ba, lão giả áo xám lập tức nhìn về cái bàn nơi vừa thu linh kỹ cùng vũ kỹ. Cái bàn này dường như đã bị rung động, bắt đầu có gợn sóng trong không gian rung động.