Chung quanh Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ, điện mang không ngừng lóe lên. Nhưng lúc này điện mang chung nó lúc này trở nên cực kỳ ngoan ngoãn, không làm tổn hại tới Lục Thiếu Du một chút nào.
Lúc thân hình khổng lồ của Bôn Lôi Thiên Hổ nổ tung, máu tươi b*n r* tứ phía. Bao phủ khắp người Lục Thiếu Du, chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, một đám lớn máu tươi bị Lục Thiếu Du thu vào trong mấy bình ngọc lớn.
Trong không gian tràn ngập điện mang, toàn bộ sân rộng được từng đạo lôi điện to như cánh tay bao phủ. Không gian bị nghiền nát, gợn sóng trong không gian không ngừng lan tràn về phía xa.
Một màn hỗn loạn này khiến cho tầm nhìn của mọi người lên không trung có chút không rõ. Năng lượng điện mang như thực chất không ngừng lưu chuyển, ba động điên cuồng. Không gian to lớn dưới điện mang đầy rẫy lúc này trở nên vặn vẹo. Bôn Lôi Thiên Hổ bạo tạc, uy lực đã tới cấp độ vô cùng đáng sợ.
Không gian hỗn loạn thế này, cho dù là cường giả Tôn cấp cũng không thể nhìn thấy rõ bên trong. Mà khi kình khí tiêu tán, một thân ảnh xuất hiện trong bầu trời, lúc này không ít ánh mắt tức thì ngây dại.
Trên bầu trời, một đạo thân ảnh toàn thân được bao phủ bởi một tầng áo giáp bằng lân phiến, bên trên có quang mang không ngừng quanh quẩn, có vẻ vô cùng quỷ dị. Đây chính là Lục Thiếu Du không tổn hao một chút nào.
Lục Thiếu Du lăng không mà đứng, khóe miệng nhếch lên mang theo nụ cười vui vẻ. Trong mi tâm có một đồ án hình hổ màu trắng, đồ án này nhìn vô cùng sống động, có vẻ cực kỳ quỷ dị và hung hãn. Ngay sau đó đồ án này thu liễm, ẩn giấu ở trong mi tâm. Nếu như không nhìn cẩn thận mà nói, căn bản khó có thể nhìn ra, bởi vì đồ án này cũng không có một chút dao động khí tức nào.