Tiếng kinh hô vang lên, nhưng mà tốc độ của đầu Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ này cũng nhanh tới cực hạn. Bàn chân trước xé rách không gian chụp xuống đem hai Vũ Vương cao trọng bao phủ. Mấy tiếng xé gió vang lên, thân hình hai Vũ Vương cao trọng trong nháy mắt hóa thành từng mảnh nhỏ, không có một chút sức hoàn thủ nào.
Rống.
Sau khi xé nát hai Vũ Vương cao trọng, tiếp đó bàn chân Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ lần nữa xé rách thân hình của một Linh Vương cao trọng thành từng mảnh nhỏ.
- Lùi, mau lùi lại.
Mọi người nhìn vào đầu Bôn Lôi Thiên Hổ trước mặt, không có một ai dám chống lại đầu cự hổ kinh khủng này.
- Hóa ra chỉ là thú hồn, cũng không phải là vật còn sống, thế nhưng lại cư chú trong thân thể.
Trong Nguyệt Long các lúc này vang lên thanh âm của Phong Linh Tôn giả.
- Đầu Bôn Lôi Thiên Hổ viễn cổ này chỉ là thú hồn đã bị phong ấn mấy vạn năm, dựa vào lôi điện lực trong cơ thể mà thôi động. Thực lực giảm một mảng lớn, cũng không phải là không thể đối phó được.
Diệu Linh Tôn giả của Thiên Địa các nói, thân ảnh cấp tốc thối lui. Lúc này cường giả Tôn cấp không ai dám đơn độc chống lại đầu yêu thú kinh khủng này.
Rống.
Tiếng hổ gầm chấn động nhân tâm lại lần nữa vang lên. Lại có hai cường giả Vương cấp không kịp thoát đi, trong nháy mắt bị xé rách thành từng mảnh nhỏ.
- Người tới nơi này đều là vì đoạt bảo, trong phủ đệ của cường giả viễn cổ có lẽ sẽ có bảo vật bất phàm. Ai muốn đi vào thì phải qua một cửa cuối cùng của Bôn Lôi Thiên Hổ này. Đầu yêu thú này tuy rằng lợi hại thế nhưng cũng chỉ là thú hồn, tuy rằng không có ai có thể một mình chống lại nó. Thế nhưng tất cả cường giả Tôn cấp ở đây liên thủ cũng không nhất định không thể địch lại đầu Bôn Lôn Thiên Hổ viễn cổ này. Nếu muốn đoạt bảo vật thì không còn cách nào khác. Tất cả các cường giả Tôn cấp phải liên thủ, bằng không thì ai cũng đừng mong tiến vào bên trong.