- Cấm địa này thật kỳ dị. Không biết bên trong có nguy hiểm gì nữa?
Lục Thiếu Du nhìn động khẩu lớn rồi thầm nói. Bên trong động khẩu vô cùng rộng lớn, hai bên mơ hồ xuất hiện đường viền lớn, từ xa nhìn lại trong không gian mông lung này dường như có một đầu mãnh thú viễn cổ tồn tại khiến cho người ta sởn tóc gá. Từ đám hài cốt yêu thú, linh thú trong thông đạo cũng có thể hiểu được nơi này cũng không phải nơi tốt lành gì. Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, nếu không cẩn thận một chút, sợ rằng ngay cả cái mạng nhỏ của mình cũng phải bồi táng ở trong này, mặc kệ ra sao hắn vẫn phải đi vào, cẩn thận một chút là được.
Càng nhìn kỹ về phía trước, Lục Thiếu Du càng cảm thấy ở bên trong cấm địa này có một cỗ khí tức đáng sợ tồn tại. Cỗ khí tức này thậm chí còn không tồn tại ở trong thế giới này khiến cho hắn có cảm giác bản thân mình nhỏ bé. Thậm chí ở dưới cỗ khí tức này Lục Thiếu Du lần đầu tiên có cảm giác hoảng hốt.
- Địa phương thật đáng sợ, nơi này rốt cuộc có cái gì?
Vẻ mặt Lục Thiếu Du ngưng trọng, trong ánh mắt thất thần kia hiện lên vẻ chấn động, một lát sau mới hồi phục tinh thần lại.
Trên sân rộng lúc này còn có không ít người lục tục tiến tới. Nhìn vào động khẩu lớn trước mắt cả đám lập tức thất thần. Dường như mọi người cũng cảm giác được khí tức bên trong. Có thể tới đây không có ai là người bình thường, có người thậm chí dường như còn đã tới đây trức đó. Thế nhưng cũng chưa có ai dám tiến vào trong động khẩu lớn kia. Không có ai dại đột cam nguyện làm người đầu tiên tiến vào trong động khẩu. Nếu như không có nguy hiểm thì mọi người đã sớm đi vào trong thám hiểm, thế nhưng hiện tại ở trên sân rộng có nhiều người như vậy cũng không ai muốn làm kẻ mở đường cho người khác.