Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, hai người Bàn Hủy, Bàn Vân nhìn sơn động khổng lồ phía dưới, ánh mắt cực kỳ lưu luyến. Khi trước bọn hắn phát hiện ra Diễn Linh thánh quả ở bên trong này đã đem động phủ rời tới đây. Nếu tính toán ra sợ rằng đã có mấy ngàn năm. Hiện tại phải rời đi đương nhiên có chút không nỡ.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, khóe miệng Lục Thiếu Du nhếch lên mang theo một chút tiếu ý. Tâm thần hắn lúc này vẫn đang dò xét bên trong nhẫn trữ vật, cười ngốc nghếch tới mức nước bọt cũng chảy ra.
- Lão đại, huynh đã cười nửa canh giờ rồi. Còn chưa đủ sao?
Tiểu Long trừng mắt nhìn lão đại, dường như đã không nhịn được nữa.
- Ta cười cũng không được sao?
Lục Thiếu Du trừng mắt nhìn Tiểu Long. Trong nhẫn trữ vật là một khoản tài phú cực kỳ khổng lồ a. Nếu như chuyện này bị Tứ các Tứ đảo, còn có tất cả các cường giả bên ngoài biết được trên tay hắn có nhiều thiên tài địa bảo như vậy, lại có hơn trăm khỏa Diễn Linh thánh quả mà nói, Lục Thiếu Du cũng không dám tưởng tượng ra khi đó sẽ thế nào. Sợ rằng tất cả các cường giả sẽ xuất thủ với hắn a.
Ngao Ngao.
Bảo Nhi và Bối Nhi phân biệt ở trong lòng Tiểu Long và Lục tâm Đồng. Hai đầu ấu long này hiện tại có quan hệ vô cùng tốt với Dương Quá, Lục Tâm Đồng, Tiểu Long. Bảo Nhi nhìn thấy Lục Thiếu Du trừng mắt nhìn Tiểu Long lập tức rống lên một tiếng với Lục Thiếu Du. Dường như tiểu gia hỏa này vẫn không thích Lục Thiếu Du vậy.
- Tiểu tử kia, ta còn yêu linh đan, ngươi có muốn ăn hay không?
Nhìn thấy Bảo Nhi trừng mắt nhìn mình, ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, trong tay lập tức xuất hiện hai khỏa yêu linh đan.
Sưu Sưu.
Hai đạo quang mang chợt lóe, Bảo Nhi, Bối Nhi trong nháy mắt nhảy ra đem yêu linh đan trong tay Lục Thiếu Du ngậm vào trong miệng rồi lập tức lùi lại. Chúng nó đã dùng qua một khỏa yêu linh đan, mỹ vị kia đối với chúng nó mà nói có tác dụng vô cùng lớn cho nên sẽ không bỏ qua.