- Thế nhưng vẫn còn kém hơn muội a.
Dương Quá nói, hắn đột phá hoàn toàn là bởi vì trong cơ thể của hắn còn sót năng lượng của Chân Linh thánh quả cùng năng lượng viễn cổ, sợ rằng kế tiếp Lục Tâm Đồng sẽ vượt qua hắn.
Sưu.
- Ta giải được rồi, ta đã giải được cấm chế này rồi.
Lúc này thanh âm của Tiểu Long vang lên. Vui vẻ nhảy nhót, nó đã sớm tỉnh lại sau đó bắt đầu luyện hóa đồ cổ trong tay, không nghĩ tới lại giải được cấm chế kia.
- Tiểu tử, nhanh đưa cho ta xem.
Hắc Vũ nhíu mày, ánh mắt nhìn Tiểu Long có chút ngoài ý muốn. Vốn tưởng rằng Tiểu Long cần mười ngày nửa tháng mới giải được cấm chế này coi như đã không tồi rồi, thế nhưng hắn thật không ngờ chỉ trong thời gian mấy ngày cấm chế trên đồ cổ này đã bị Tiểu Long giải được.
Tiểu Long cầm đồ cổ trong tay giao cho Hắc Vũ, trên đồ cổ lúc này tràn ngập lưu quang, một cỗ khí tức cổ xưa bắt đầu lan tràn ra. Trên bề mặt còn có mấy quang điểm liên tục lóe lên.
- Bàn Hủy, các ngươi ở bên trong này lâu như vậy, nơi này là nơi nào các ngươi có biết không?
Hắc Vũ nhìn đồ cổ trong tay thế nhưng nhìn mãi lại không nhìn ra được gì, cho nên lập tức đưa đồ cổ cho Bàn Hủy.
Bàn Hủy tiếp nhận đồ cổ, khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn kỹ vào đồ cổ trong tay sau đó nhìn Bàn Vân rồi mở miệng nói:
- Đây là địa phương ở trong cấm địa, ở đây không có yêu thú và linh thú nào dám vào. Những yêu thú và linh thú khác vào đây, mặc kệ thực lực mạnh như thế nào, cho tới bây giờ còn chưa bao giờ đi ra được.
- Nói như vậy, ngươi biết nơi này là nơi nào?
Hắc Vũ hỏi.
- Biết, nơi này bất luận là ở địa phương nào ta đều biết, cũng đều đi qua, chỉ là có một nơi ngay cả ta cũng chưa bao giờ dám đi vào.
Bàn Hủy nói.