Cảnh tượng rõ ràng hiện lên trước mặt hắn, trải qua chín lần luôn hồi. Một lát sau, Lục Thiếu Du đang ngồi đó dần dần mở hai mắt ra, ánh mắt mờ mịt nhìn về bốn phía. Trong mắt vô cùng trong suốt không gì sánh được. Trong thời gian ngắn ngủi này dường như hắn đã trải qua một lần lột xác.
- Ta rốt cuộc là ai? Ai vừa là ta? Đó không phải là ta. Ta chính là ta, ta chính là Lục Thiếu Du, Lục Thiếu Du duy nhất.
Bỗng nhiên Lục Thiếu Du cười ha hả một tiếng, trong ánh mắt mờ mịt kia lúc này hiện lên sự vui vẻ. Giống như trải qua nhân sinh chín kiếp khiến cho khuôn mặt hắn trở nên cương nghị, khóe miệng mang theo tiếu ý ngập tràn.
Giờ phút này, đột nhiên Lục Thiếu Du hiểu ra, trong lòng hắn dường như có một chút khác lạ gì đó. Thế nhưng nhất thời cũng không nói rõ ra thành lời. Nhưng mà Lục Thiếu Du có thể khẳng định, vừa rồi bản thân hắn chiếm được không ít chỗ tốt. Tâm cảnh của hắn đã vững chắc hơn khi trước gấp mấy lần, giống như là núi lớn biển rộng, ngay cả tu vi thực lực vô hình trung cũng đã ngưng thực hơn rất nhiều.
- Mệnh ta không do trời quản, ta là Lục Thiếu Du, là Lục Thiếu Du chân thực, có huyết nhục rõ ràng.
Lục Thiếu Du lần nữa cười ha hả, trên mặt hiện lên tiếu ý, dường như đã hiểu ra cái gì đó. Thế nhưng dường như cũng không quá hiểu rõ. Cũng chỉ có Lục Thiếu Du biết, Diễn Linh thánh quả này đã khiến cho hắn nhận được không ít chỗ tốt.
- Ồ?
Sau khi bình tĩnh lại, Lục Thiếu Du nhìn chung quanh. Bốn phía hắn lúc này đám người Hắc Vũ, Lục Tâm Đồng, Tiểu Long đều đang khoanh chân ngồi xuống, giống như là trở thành một bức tượng, đang tiến vào trong trạng thái huyền ảo nào đó.
Hai người Bàn Vân và Bàn Hủy vẫn đang điều tức. Bảo Nhi và Bối Nhi sau khi ăn yêu linh đan dường như đang tu luyện, quanh thân tràn ngập quang mang.