- Chưởng môn, số Diễn Linh thánh quả này ăn sớm khi nào thì càng tốt khi đó. Thế nhưng nếu dùng khỏa thứ hai thì sẽ không có hiệu quả gì nữa. Ta và Bàn Vân sau khi dùng hơn mười khỏa, hình như tới khỏa thứ ba đã hoàn toàn không có hiệu quả gì.
Bàn Hủy nói với Lục Thiếu Du.
- Cái gì?
Lục Thiếu Du không nói gì, mỗi người dùng hơn mười khỏa Diễn Linh thánh quả, chính là xấp xỉ ba mươi khỏa a. Trên đời này chỉ sợ cũng chỉ có Bàn Hủy và Bàn Vân này mới không coi Diễn Linh thánh quả ra gì mà thôi.
Thiên Thủy Quỷ Vương vô cùng buồn bực, thảo nào khi trước Bàn Hủy này không đuổi theo. Hóa ra hắn đã sớm không buồn ăn vào nữa. Mà vì một khỏa Diễn Linh thánh quả này mình còn liều mạng, quả thực người so với người quá khác nhau a.
- Hiểu rỗi.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, bất luận một loại linh quả nào trong thiên địa đều như vậy. Càng ăn vào sớm bao nhiêu thì càng có hiệu quả lớn bấy nhiêu, hắn nói:
- Bàn Hủy huynh, các người mau chóng khôi phục thương thế đi. Trong tay ta có một chút đan dược chữa thương, có lẽ có tác dụng với hai người.
Lục Thiếu Du nói xong, trong tay xuất hiện sáu khỏa đan dược chữa thương thất phẩm cao giai. Quả thực ra tay cũng không nhỏ. Bàn Hủy bị thương, Bàn Vân vì sinh cho nên tiêu hao mà suy yếu. Đám người bọn hắn cũng nên phục dụng Diễn Linh thánh quả này, có lẽ cũng sẽ chậm trễ không ít.
- Đa tạ chưởng môn.
Bàn Hủy và Bàn Vân tiếp nhận đan dược, sắc mặt khẽ đổi. Trong lòng càng cảm thấy nhân loại trước mặt không tồi. Chí ít đối với bọn họ cũng cực kỳ tôn kính, tuy rằng bọn họ thuần phục thế nhưng nhân loại này cũng không có ý tứ sai bảo.
- Tất cả mọi người phục dụng Diễn Linh thánh quả đi. Đối với tu vi sau này có không ít chỗ tốt.
Lục Thiếu Du nói với mọi người sau đó lại nhìn về phía Hắc Vũ nói: