- Không sai, hai vị gia nhập Phi Linh môn, đảm nhiệm chức vị tôn sứ hộ sơn, dưới chưởng môn, ngoài môn quy ra thì không bị bất cứ một hạn chế nào.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
Hai người nghe vậy lại càng cảm kích hơn. Thân là huyết mạch long tộc cao quý, để bọn họ thuần phục nhân loại làm tọa kỵ, tuy rằng là bị áp bách, bất đắc dĩ phải làm như vậy thế nhưng trong lòng bọn họ cực kỳ không muốn. Nghe thấy Lục Thiếu Du nói chỉ muốn bọn họ gia nhập Phi Linh môn gì đó, đồng thời còn có địa vị cực cao, trong lòng bọn họ cực kỳ cảm kích. Nhân loại này quả thực không nhân cơ hội mà áp bức bọn họ. Hai người lần nữa hành lễ nói:
- Bàn Hủy, Bàn Vân ra mắt chưởng môn.
- Bàn Hủy huynh, Bàn Vân tẩu tử, đứng lên đi. Sau này hai vị chính là tôn sứ hộ sơn của Phi Linh môn, ta tin rằng hai vị sau này sẽ không phải hối hận.
Lục Thiếu Du khẽ cười, hai đầu Hoàng Kim Yêu Long bát giai tương đương với hai cường giả Vũ Tôn tam trọng. Thực lực như vậy, khiến cho thực lực của Phi Linh môn lần nữa tăng lên không ít.
- Chưởng môn, chúng ta gia nhập Phi Linh môn, thế nhưng nơi này dường như cũng không đi ra ngoài được. Được rồi, mọi người làm sao có thể vào được dây?
Trong mắt Bàn Hủy hiện lên sự kinh ngạc, nhanh chóng hỏi Lục Thiếu Du. Nơi này chưa từng có nhân loại nào tiến vào, không gian cũng bị phong tỏa.
Lục Thiếu Du nói với Bàn Hủy chuyện bên ngoài. Lúc này Bàn Hủy với Bàn Vân mới bừng tỉnh. Trong lòng bọn họ kỳ thực cũng có chút chờ mong. Bị nhốt trong không gian này đã lâu, trong lòng cũng có khát vọng muốn đi ra nhìn thế giới bên ngoài.
Ngao Ngao.
Hai đầu ấu long hiếu kỳ nhìn mọi người. Đối với Lục Thiếu Du hai tên tiểu tử này vẫn cho rằng hắn là ác nhân, cái lưỡi nhỏ không ngừng phun ra nuốt vào, ánh mắt mang theo vẻ cảnh giác. Thế nhưng ở trước mặt Lục Tâm Đồng, Dương Quá và Tiểu Long lại vô cùng ngoan ngoãn.