Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, ánh mắt nhìn về phía đám người Khôn Dương đảo mang theo tiếu ý.
Trêu tức, tuyệt đối là châm chọc, người của Khôn Dương đảo tức thì giận dữ. Những lời này của Lục Thiếu Du cộng thêm vẻ mặt của hắn hiện tại tuyệt đối là châm chọc.
Sắc mặt đám người Nguyệt Long các, Thánh Linh cốc đêu có biến hóa, thầm nghĩ Lục Thiếu Du này thật đúng là không biết trời cao đất rộng, không ngờ lại không đặt cường giả Vũ Tôn vào trong mắt. Đây quả thực chính là tự mình muốn chết.
- Lục Thiếu Du, ta thực sự bội phục dũng khí của ngươi. Ngươi phải biết rằng đây là Đông Hải, không phải Cổ Vực và đại lục Linh Vũ, Linh Thiên môn và Vân Dương Tông cũng không bảo vệ được ngươi.
Thiên Dương Vương Dương Tề Thuyên lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du nói.
- Khôn Dương đảo các ngươi ngoại trừ nói lời vô ích ra còn có thể làm gì khác không? Nếu muốn ta thả người thì trước tiên nên thả Thiên Thủ Quỷ Vương ra, bằng không các ngươi cứ giết Thiên Thủ Quỷ Vương, ta cứ giết người này. Tự các ngươi lựa chọn đi.
Lục Thiếu Du cầm Vũ Vương bát trọng trong tay cao giọng nói khiến cho toàn bộ cường giả Khôn Dương đảo bốc hỏa.
- Cái gì đó, ngươi gọi là Không Nhận Tôn giả sao? Ngươi cũng đừng mơ âm thầm hạ thủ, nếu muốn âm thầm hạ thủ thì phải xem ta hay ngươi nhanh hơn? Ta bảo đảm người của Khôn Dương đảo các ngươi sẽ chết trước.
Lục Thiếu Du đột nhiên nhìn về phía Không Nhận Tôn giả trên bầu trời, quanh thân có một cố năng lượng thiên địa vô hình kéo tới. Dường như muốn khiến cho không gian chung quanh vặn vẹo. Không gian thuộc tính thổ của Lục Thiếu Du tràn ra, chân khí trong tay trút xuống, đột nhiên tiến vào trong cơ thể Vũ Vương bát trọng kia.
- A...
Vũ Vương bát trọng bị cấm chế này tức thì kêu thảm một tiếng, ngũ quan đau đớn vặn vẹo.