- Ha ha, Thiên Ưng công tử, lão gia hỏa ngươi cũng tới sao? Không ngây ngốc ở Thiên Ưng lâu của ngươi mà chạy tới đây làm gì?
Quân Lâm Hàn nhíu mày lập tức mỉm cười, dường như hai người quen biết nhau vậy.
- Nếu ngươi đến thì sao ta không thể đến chứ? Nhìn dáng vẻ này nhất định sẽ có trọng bảo xuất thế. Ta càng phải tới a.
Nam tử bốn mươi này nhíu mày, ánh mắt không tự chủ mà nhìn về phía đám người Lục Thiếu Du.
- Không ngờ đường đường là Lục chưởng môn cũng tới đây. Từ Cổ Vực tới đây cũng không gần a. Lẽ nào Chưởng môn đã sớm không còn ở Cổ Vực?
Nhìn Lục Thiếu Du, sắc mặt nam tử trung niên này cực kỳ nghi hoặc.
- Lục chưởng môn, ta giới thiệu với ngươi một chút...
Tiêu Dao Vương Quân Lâm Hàn tức thì nói.
- Quân bang chủ, Thiên Ưng công tử của Thiên Ưng lâu ta đã từng được nghe nói qua.
Lục Thiếu Du mỉm cười nhìn chăm chú vào nam tử trung niên trước mặt rồi nói. Người này Lục Thiếu Du đương nhiên là còn nhớ. Khi trước trên Địa Nham đảo người này cũng xuất hiện qua. Sau khi Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh và Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh giới thiệu thì hắn mới biết được người này là lâu chủ Thiên Ưng lâu - Hàn Tử Khiêm, người đời gọi là Thiên Ưng công tử. Thiên Ưng lâu cũng là một sơn môn cực kỳ khiêm tốn, kỳ thực thực lực cũng thâm bất khả trắc. Chỉ dưới mấy quái vật lớn như Tam tông Tứ môn, Tứ các Tứ đảo mà thôi.
Giờ phút này Lục Thiếu Du cũng nhìn vào trên người Thiên Ưng công tử này. Thiên Ưng công tử Hàn Tử Khiêm này nhìn qua như bốn mươi tuổi, thế nhưng tuổi tác hẳn không chỉ có bốn mươi, có lẽ là do bảo dưỡng cực tốt. Khí tức trên người thu liễm, không tràn ra một chút nào, sợ rằng đã tới Linh Vương cửu trọng. Phía sau còn có đông đảo cường giả Vương cấp, còn có một lão phụ nhân dáng vẻ già nua, ánh mắt như sao.