Phanh Phanh Phanh.
Cả Hỏa đảo liếc nhìn không thấy tận cùng chìm trong dung nham, không những vậy dung nham nóng bỏng còn phóng lên cao bao phủ toàn bộ hải vực. Thứ có thể nhìn thấy trong hải vực rộng lớn lúc này chỉ có thể là dung nham nóng bỏng. Cảnh tượng chấn động bực này khiến cho bất luận kẻ nào cũng không thể nói ra lời nào.
Dung nham nóng bỏng bắn lên trời rồi rơi xuống vô số ngọn núi phía dưới, cây cối héo rũ, phá hủy tất cả sinh cơ. Yêu thú, dã thú trong nháy mắt bị vùi lấp. Dung nham rơi xuống hải vực, nước biển tức thì cuồn cuộn, sôi trào. Vô số sinh vật trong biển không có cách nào chạy trốn khỏi cơn ác mộng này.
Phía xa, không ít khí tức mịt mờ lúc này cũng đang nhanh chóng thối lui.
Phanh Phanh.
Trong không trung, thanh âm bạo liệt kinh người truyền ra, đám người Lục Thiếu Du toàn lực thối lui, chỉ trong nháy mắt chạy ra cách đó ngàn dặm. Lúc này cỗ khí tức nóng bỏng kia mới phai nhạt một chút. Cảm nhận khí tức đáng sợ không thể tạo thành thương tổn với bản thân thì mọi người mới dừng lại, thở dài một hơi.
Khi mọi người nhìn về phía trước, dung nham ngập trời nóng bỏng trút xuống, một đám lớn người nhanh chóng thối lui. Tốc độ chậm một chút thì lập tức bị tầng tầng lớp lớp dung nham bao phủ. Vô số thân ảnh lăn lộn trong dung nham, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng. Đặc biệt những người không thể phi hành như Vũ Tướng cùng Vũ Phách, Linh Tướng, Linh Phách cho dù nhanh chân chạy cũng không thể nào thoát khỏi dung nham đáng sợ kia. Dung nham trực tiếp bao phủ thân thể bọn họ, tiếng kêu thảm lập tức vang lên rồi tắt lịm, thân thể bị hòa tan trong dòng dung nham nóng bỏng.
Hỏa Sơn phun trào kéo theo hơn hai mươi vạn người. Hơn hai mươi vạn người này thậm chí đến khi chết còn không hiểu rõ. Mê hoặc của trọng bảo khiến cho bọn họ mất đi tính mạng, thế nhưng cho dù chết cũng còn chưa biết mặt mũi trọng bảo ra sao.