Một đêm yên tĩnh trôi qua, thỉnh thoảng trong không trung phía trước vang lên thanh âm trầm thấp. Số lượng người trên núi non chung quanh vẫn đang không ngừng tăng lên. Mà đỉnh núi nơi đám người Lục Thiếu Du lại không có ai tiến lên. Dưới sự chờ mong của mọi người, thời gian một đêm lặng lẽ trôi qua.
Sáng sớm, khi phía chân trời xuất hiện ánh sáng đầu tiên. Những ngọn núi chung quanh vừa mới yên tĩnh được một lát lập tức xôn xao. Tiếng ồn ào hội tụ vang dần ra chung quanh. Vô số người đều đang chờ đợi, cùng đợi bảo vật ở Thiên đảo xuất thế.
Lúc này không khí trong không gian đột nhiên xuất hiện ba động rất nhỏ. Ánh mắt không ít cường giả lập tức nhìn về phía Hỏa đảo. Nơi đó không biết từ khi nào bắt đầu xuất hiện từng đợt ba động. Khí tức nóng bỏng ngày càng đậm, rồi bất ngờ tăng lên.
Sưu Sưu.
Không gian trên Thiên đảo bắt đầu rung động. Đồng thời mặt đất trên Thiên đảo rộng lớn đột nhiên xuất hiện những vết nứt, khí tức bàng bạc lan tràn ra. Không gian vặn vẹo kịch liệt, phát ra âm hưởng giống như cơn lốc. Âm hưởng khuếch tán, không gian đang ba động ngày càng kịch liệt.
Ầm ầm.
Khí tức bàng bạc phóng lên cao, đánh văng toàn bộ sương mù dày đặc trên Thiên đảo. Thiên đảo rộng lớn xuất hiện trước mắt mọi người. Cái khe trên mặt đất càng lúc càng lớn, dường như có bảo vật gì đó muốn chui từ trên mặt đất lên vậy.
Sưu Sưu.
Trong nháy mắt, trong những ngọn núi chung quanh liền có ba động xuất hiện. Từng đạo thân ảnh tức thì đứng lên, vô số ánh mắt lặng lẽ chuyển thành màu đỏ, thậm chí ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập, dường như bảo vật này sắp chui từ dưới đất lên.
Lục Thiếu Du híp mắt nhìn vào năng lượng bàng bạc từ trên Thiên đảo phóng lên cao, sắc mặt lập tức đại biến nhìn về phía Hỏa đảo. Không gian trên Hỏa đảo lúc này càng lúc càng vặn vẹo, năng lượng ba động ngày càng dồn dập, khiến cho hắn có cảm giác đang điên cuồng trào dâng. Chỉ là lúc này ánh mắt mọi người đều nhìn chăm chú vào trên Thiên đảo, không có bao nhiêu người chú ý tới Hỏa đảo.