Sưu Sưu.
Thiên Sí Tuyết Sư rời đi, trong Thánh Linh giáo, một đầu yêu thú phi hành thất giai của Thánh Thú bộ giương cánh lên, cường giả Thánh Linh giáo nhảy lên, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Sưu Sưu.
Thiên Sí Tuyết Sư không ngừng vỗ cánh, tốc độ nhanh tới cực hạn, giống như xuyên qua thủng không gian đánh văng không khí chung quanh ra.
Ánh mắt Hắc Vũ như sao, khó có thể che dấu sự kích động trong lòng. Không cần bao lâu nữa là hắn có thể lần nữa gặp lại chủ nhân. Mấy nghìn năm không gặp, trong lòng kích động đồng thời còn có chút khẩn trương.
- Hắc Vũ thúc, chờ sau khi việc ở Thiên đảo kết thúc chúng ta cũng có thể trở về gặp sư phụ.
Lục Thiếu Du nói, sau khi trở về Phi Linh môn, Hổ Âm Yêu tinh đã thu được, kế tiếp là chờ Nam thúc trị thương.
- Đúng vậy, mấy nghìn năm rồi.
Hắc Vũ khẽ nói.
- Không nghĩ tới lão gia hỏa kia còn có tọa kỵ lợi hại như ngươi.
Tiểu Long chu miệng nhìn Hắc Vũ rồi nói. Nó có thể cảm giác được Hắc Vũ không bị ảnh hưởng bởi khí tức trên người nó cho nên nó vô cùng hiếu kỳ.
- Tiểu gia hỏa nhà ngươi, ngươi mang thiên phú của Thanh Long và Huyền Vũ tộc. Quả thực vô cùng kỳ lạ, thế nhưng ngươi phải chú ý một chút. Sự xuất hiện của ngươi, Thanh Long và Huyền Vũ tộc tuyệt đối không cho phép.
Hắc Vũ nhìn về phía Tiểu Long, trường bào khẽ tung bay, chậm rãi khoanh chân ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
- Ta không sợ bọn họ, một ngày nào đó ta sẽ đi tìm mẫu thân của ta.
Tinh quang trong mắt Tiểu Long lóe lên, nghĩ tới mẫu thân, hai bàn tay nho nhỏ của nó nắm chặt lại.
- Có chí khí, nhưng mà muốn làm được điều này vô cùng khó khăn. Bằng vào thực lực của ngươi hiện tại có thể ngang dọc bên ngoài, thế nhưng một khi đi vào Linh Hoàng nhai hoặc là Tổ Yêu lâm thì còn kém xa. Cho nên cố gắng tu luyện cho tốt, mau chóng đem thực lực đề thăng, đến lúc đó cũng không sợ người khác tìm tới ngươi gây phiền toái nữa.