Cạch Cạch.
Động tĩnh trong Hỏa đảo khiến cho Thiên đảo cạnh đó bắt đầu lay động. Mặt đất xuất hiện những vết nứt nẻ, khí tức bàng bạc khuếch tán, không gian vặn vẹo kịch liệt. Mà dưới cỗ khí tức bàng bạc kia, ba động trong phiến không gian này càng lúc càng kịch liệt...
- Khí tức thật mạnh mẽ. Nhất định là có bảo vật rồi.
Cảm nhận khí tức này, ánh mắt vô số người trong các ngọn núi phía xa trở nên đỏ rực. Thậm chí ngay cả hô hấp cũng dồn dập hơn rất nhiều. Dưới cỗ khí tức này, rất có thể chính là bảo vật.
Phanh Phanh.
Trong thời gian ngắn dưới Hỏa đảo lại có tiếng nổ vang lên, khí tức nóng bỏng phóng lên cao mang theo hỏa diễm tràn ra. Lạc Kiến Hồng híp mắt nhìn không gian càng lúc càng vặn vẹo. Hắn cảm nhận được một cỗ năng lượng cực kỳ kinh khủng ba động. Loại ba động này vô cùng kinh nguời. Giống như núi lửa dưới mặt đất này đang điên cuồng dâng trào.
- Chẳng lẽ hỏa đảo này sắp phun trào sao?
Lạc Kiến Hồng nhướng mày, nếu như núi lửa phun trào, tới lúc đó sẽ vô cùng kinh khủng.
Trong Thánh Linh giáo, chúng cường giả ngồi trong đại điện. Người có thể tiến vào trong đại điện lúc này chỉ có trưởng lão trở nên mới có tư cách.
- Giáo chủ, đám người Nhị Các Nhị Đảo bị bắt chúng ta nên xử lý như thế nào?
Trong đại điện, đại trưởng lão Thánh Linh bộ tiến lên nói. Trên khuôn mặt già nua có chút tiếu ý. Lần nay đánh phủ đầu nhị các Nhị Các Nhị Đảo như vậy có thể nói là khiến cho mọi người vô cùng sảng khoái, nàng cũng không ngoại lệ.
- Lưu lại mấy Vũ Vương, Linh Vương giao cho ta. Còn lại bốn vị Thiên Tôn và Tôn lão xử lý đi.
Lục Thiếu Du ngồi trên chủ vị, trên người vô hình trung có một cỗ khí tức thượng vị giả khiến cho đám cường giả tu luyện trăm năm, thậm chí là mấy trăm năm, hơn một nghìn năm cảm giác được sự uy nghiêm.