Một lão giả dường như là trưởng lão lên tiếng.
- Hi vọng là thế.
Bắc Cung Kình Thương nói.
- Tộc trưởng, có người nói trong Độc Cô gia cũng xuất hiện một nha đầu bất phàm, thiên phú không tệ.
Bắc Cung Nhất nói.
- Người ngươi nói tới có phải là nữ nhi Độc Cô Cảnh Văn của lão gia hỏa Độc Cô kia không?
Bắc Cung Kình Thương khẽ nhíu mày nói.
- Không sai. Có người nói lúc ở trên Vân Dương Tông quan hệ của tiểu thư và Độc Cô Cảnh Văn này cũng không tệ lắm.
Bắc Cung Nhất nói.
- Không chỉ có Độc Cô gia, mấy đại gia tộc khác đều có hậu nhân bất phàm xuất hiện.
Bắc Cung Kình Thương ngẩng đầu nhìn vào ngọn tháp lớn đứng sừng sừng trong mây nói:
- Chuyện đó sắp đến, phong vân lại sắp xảy ra. Đến lúc đó trong thiên địa tự nhiên sẽ có hạng người yêu nghiệt xuất hiện.
***
Thời gian giống như cát chảy trôi qua. Lục Thiếu Du bế quan, đảo mắt cũng đã trôi qua ba ngày.
Phù.
Ngoài mật thất, trên ngọn núi khổng lồ truyền ra năng lượng ba động. Giờ phút này, Hắc Vũ đang khoanh chân ngồi ở phía xa mở mắt, lẩm bẩm nói:
- Không ngờ lại đột phá nhanh như vậy, tuổi còn nhỏ mà đã có thực lực cường hãn, chủ nhân quả thực đã thu được một đệ tử tốt.
Trong mật thất, quanh thân Lục Thiếu Du được bao phủ bởi một vòng quang mang trong suốt. Từ cơ thể đang tràn ra một cỗ linh lực đậm đặc. Làm cho toàn bộ mật thất tràn ngập dưới năng lượng linh lực bàng bạc.
Quang mang trên người Lục Thiếu Du ngày càng chói mắt. Linh lực từ trong lỗ chân lông tràn ra. Sau khi hít thở một cái lại chui vào trong cơ thể, có vẻ vô cùng huyền ảo. Mà khí tức trên người lúc này đang nhanh chóng kéo lên.
Thời gian duy trì cảnh tượng này cũng không dài, sau khi một tiếng trầm muộn vang lên trong đầu Lục Thiếu Du. Khí tức quanh thân hắn tức thì phá tan bình cảnh tăng lên một độ cao mới. Trong không gian mật thất bắt đầu có năng lượng thiên địa vô hình cấp tốc ngưng tụ, giống như hình thành một vòng xoáy quanh thân Lục Thiếu Du. Cuối cùng theo lỗ chân lông trên người hắn mà tiến vào trong thân thể.