- Còn ai muốn nói gì không?
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn mọi người trong không trung.
Thánh Linh Thiên Tôn Tập Hạo Nhiên nhìn ánh mắt Lục Thiếu Du, ánh mắt khẽ đổi, lập tức tiến lên một bước nhìn Vũ Tôn nhị trọng kia rồi nói:
- La Vạn Võ, ngươi có thật lòng biết tội hay không?
- Thánh Linh Thiên Tôn, đệ tử đã biết tội, lần sau không dám tái phạm.
Vũ Tôn nhị trọng kia nhìn thấy Thánh Linh Thiên Tôn dường như đang cầu tình vì mình cho nên lập tức cảm kích, vội vã trả lời.
- Giáo chủ, La Vạn Võ đã thật lòng biết tội, không bằng tạm tha cho hắn. Trừng phạt nặng một chút là được rồi.
Thánh Linh Thiên Tôn cầu tình nói.
- Nếu như Thánh Linh Thiên Tôn đã mở miệng, vậy thì hôm nay ta sẽ tạm tha cho ngươi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống nói:
- Tội chết có thể miễn, thế nhưng tội sống khó tha, bởi vì phạm thượng cho nên phạt...
Lục Thiếu Du suy nghĩ một chút rồi nói:
- Vậy thì xử phạt năm trượng, không được vận công chống lại. Do Thánh Pháp Thiên Tôn tự mình chấp hành, ngươi có phục không?
Lục Thiếu Du nói xong, ánh mắt nhìn về phía Vũ Tôn nhị trọng.
- Phục, đệ tử tâm phục khẩu phục.
Vũ Tôn nhị trọng sửng sốt, còn tưởng rằng mình sẽ bị trừng phạt nặng một chút, thế nhưng không ngờ lại chỉ đánh năm trượng. Xem ra giáo chủ cũng chỉ phạt qua loa mà thôi cho nên hắn lập tức đáp.
Chúng cường giả chung quanh thất kinh, vốn tưởng rằng vị La hộ giáo này phạm thượng, bằng vào sát khí trên người giáo chủ sợ rằng sẽ lành ít dữ nhiều, thế nhưng không ngờ lại là như thế này.
Hắc Vũ ở bên cạnh khẽ mỉm cười. Trong mắt Thánh Linh Thiên Tôn Tập Hạo Nhiên lộ ra tinh quang, vị giáo chủ này tuy rằng tuổi còn trẻ thế nhưng thủ đoạn cao minh tới cực điểm. Một giết một thả, đạo lý bên trong xử lý vô cùng nhuần nhuyễn a.