Mà Hắc Vũ thân là Linh thú, thọ mệnh so với nhân loại còn lớn hơn nhiều. Chỉ cần không có bất ngờ gì xảy ra hẳn còn ở trong Thánh Linh giáo. Thực lực sợ rằng cũng đột phá tới một cấp độ cực cao. Đến lúc đó có Hắc Vũ tương trợ, muốn nắm Thánh Linh giáo trong tay cũng không thành vấn đề.
Nhìn Hắc Vũ, cảm nhận khí tức khi Hắc Vũ xuất thủ Lục Thiếu Du cũng suy đoán ra được thân phận của đối phương. Mấy nghìn năm rồi, tọa kỵ của sư phụ vẫn đang âm thầm trông coi Thánh Linh giáo.
Tọa kỵ của sư phụ lại là cường giả bát giai, có thể trực tiếp đánh chết Ám Ma Pháp Tôn kia, Lục Thiếu Du suy đoán Hắc Vũ đã đột phá tới bát giai hậu kỳ. Cường giả như vậy Lục Thiếu Du cũng không dám vô lễ. Tọa kỵ của sư phụ tính ra chính là người cùng thế hệ với sư phụ..
Nhìn thấy thái độ của Lục Thiếu Du như vậy, trong mắt Hắc Vũ hiện lên sự thỏa mãn, cung kính nói:
- Người là đệ tử thân truyền duy nhất của chủ nhân, đương nhiên sẽ là thiếu chủ của ta.
Nói xong, ánh mắt Hắc Vũ đảo qua không trung nói với chúng cường giả Thánh Linh giáo:
- Đám vô liêm sỉ các ngươi còn chưa phục sao? Mấy nghìn năm tranh chấp nội bộ, nếu không phải Thánh Linh giáo là tâm huyết của chủ nhân và Tứ đại Thiên Tôn thì ta đã sớm thu thập đám vô liêm sỉ các ngươi rồi. Mấy năm nay các ngươi thực sự cho rằng Địa Viêm đảo, Thần Kim các, Khôn Dương đảo, Nguyệt Long các không ai mơ ước tới Thánh Linh giáo sao? Nếu không có ta âm thầm làm cho bọn hắn kinh sợ các ngươi cũng không sống tốt lành như hiện tại. Đám vô liêm sỉ các ngươi còn không mau bái kiến giáo chủ.
Mấy đại Thiên Tôn cùng với đám người Tôn lão hộ giáo bị Hắc Vũ nói cho một trận khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, cũng không ai dám phản bác. Đối phương nói không sai, mấy nghìn năm nay Thánh Linh giáo luôn tranh đấu nội bộ, bây giờ còn có thế lực bên ngoài mơ ước Thánh Linh giáo, thiếu chút nữa Thánh Linh giáo trở thành vật trong tay của kẻ khác.