Tất cả các cường giả giống như bị thu hút, lập tức nhìn vào lưu quang màu tím trong lòng bàn tay Lục Thiếu Du. Vũ Tôn nhị trọng bị khí tức khóa chặt kia càng thêm kinh hãi, từ sâu trong linh hồn cảm thấy run sợ.
Thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du được kết, lưu quang màu tím trong lòng bàn tay ầm ầm xẹt qua không gian phóng lên cao rồi xoay tròn. Trong chớp mắt đột nhiên có tầng tầng lớp lớp lôi vân kéo tới. Trong lôi vân không ngừng có điện mang lưu chuyển. Một cỗ khí tức khiến tim đập nhanh lại truyền đến. Lúc này, mọi người trong phương viên chung quanh đều cảm giác được tim mình đang đập nhanh hơn.
- Ồ? Tử Lôi Huyền Đỉnh của lão gia hỏa Huyền Thiên Yêu Tôn sao lại ở trên người tiểu tử này?
Phía xa xa, thân ảnh đen kịt kia nhìn chăm chú vào không gian, sắc mặt không ngừng biến hóa.
- Đây là?
- Không xong, đây là Vũ linh khí Thiên cấp.
- Là thần khí, chạy mau.
Lúc này Thánh Pháp Thiên Tôn Tiết Linh Phượng là người thứ nhất nhận ra đây là thần khí, sắc mặt hoảng sợ tới cực hạn.
Thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du liên tục được kết, chân khí bàng bạc mênh mông như biển từ trong người giống như hồng thủy trút vào bên trong Tử Lôi Huyền đỉnh. Lưu quang màu tím trên bầu trời nhanh chóng bành trướng tới vài trăm thước. Bí văn không ngừng lan tràn khiến cho thiên địa run rẩy. Nếu muốn làm cho người khác kinh sợ, Lục Thiếu Du biết, bản thân hắn cũng chỉ có thể thi triển Tử Lôi Huyền đỉnh một lần nữa.
- Bất luận kẻ nào không tuân giáo quy đều phải trả giá đắt.
Lục Thiếu Du hét lớn một tiếng, Tử Lôi Huyền Đỉnh trong nháy mắt chụp xuống hư không. Đại đỉnh xoay tròn, không gian vặn vẹo, miệng đỉnh giống như hắc động, lôi vân màu tím chung quanh cuồn cuộn không ngớt. Từng đạo sấm sét mang theo khí tức khiến cho người ta ngạt thở tràn ra. Toàn bộ bầu trời lúc này giống như là đêm tối trước bình minh vậy.