- Thánh Vũ thiên Tôn, Thánh Pháp thiên Tôn, Thánh Thú thiên Tôn, điều thứ tư giáo quy Thánh Linh giáo là gì, các ngươi còn nhớ rõ?
Lục Thiếu Du trầm giọng hỏi.
Ánh mắt ba thiên Tôn run lên, bọn hắn đương nhiên là biết, thấy Thánh Linh sắc lệnh như thấy giáo chủ.
- Điều thứ tư giáo quy, thấy Thánh Linh sắc lệnh như thấy giáo chủ, các ngươi đây là muốn phản giáo sao?
Lục Thiếu Du cầm Thánh Linh sắc lệnh lướt qua đệ tử ba bộ hỏi.
Các đệ tử ở bên dưới xôn xao, bọn họ đương nhiên biết điều thứ tư giáo quy, thân là đệ tử họ tuyệt đối trung tâm, đều là con cháu của người bổn giáo đời thứ nhất, họ sinh trong bổn giáo, cho nên không hề nghĩ phản bội, Thánh Linh giáo là giáo, cũng là gia, thậm chí giáo quy chẳng khác gì là gia quy.
Lúc này ánh mắt của một số người đã dao động.
- Điều thứ tư giáo quy, thấy Thánh Linh sắc lệnh, như thấy giáo chủ, điều này đúng vậy, chỉ tiếc không biết ngươi lấy được sắc lệnh ở đâu, cho nên điều này không ý nghĩa, giao ra Thánh Linh sắc lệnh, nếu không thì chết!
Nhìn thấy các đệ tử dao động, ánh mắt Thánh Vũ thiên Tôn trầm xuống, khí tức bắt đầu dao động.
- Nguyễn Thượng Hành, ngươi thật lớn mật, đừng tưởng rằng không ai làm gì được ngươi, lão giáo chủ trở về, nhất định không bỏ qua cho ngươi, ngươi cần phải hiểu rõ!
Tập Hạo Nhiên quát.
- Đừng lấy lão giáo chủ áp ta, mấy ngàn năm nếu lão giáo chủ thật sự còn sống, sao không trở lại, sao lại nhìn thấy Thánh Linh giáo rơi vào cảnh ngộ này, lời này của ngươi đi hò hét hài tử ba tuổi thì còn được!
Nguyễn Thượng Hành lạnh lùng nói.
- Ngươi muốn làm thế nào mới tin?
Lục Thiếu Du nhíu mày hỏi.
Ánh mắt Nguyễn Thượng Hành run lên, nhìn qua Lục Thiếu Du, hỏi hắn tin hay không cũng không phải nguyên nhân chủ yếu, nguyên nhân thật sự chỉ có hắn mới hiểu rõ ràng.