Lục Thiếu Du chấn kinh, trong lòng vô cùng rung động, trên đại lục có thế lực nào có thể nghĩ tới trên Vạn Đảo nhai lại ẩn giấu một cỗ thế lực kinh khủng như vậy, loại thực lực này đủ thổi quét hết thảy.
- Giáo chủ, người đứng giữa là Thánh Pháp thiên Tôn Tiết Linh Phượng, bên trái là Thánh Thú thiên Tôn Tàng Thiên Báo, bên phải là Thánh Vũ thiên Tôn Nguyễn Thượng Hành, Tiết Linh Phương là tu vi Linh Tôn tứ trọng, mà Tàng Thiên Báo cũng vậy, thực lực Nguyễn Thượng Hành hẳn tới ngũ trọng, ta chỉ có thể đối phó Nguyễn Thượng Hành, mà thêm hai người kia thì bất lực.
Tập Hạo Nhiên đột nhiên truyền âm.
Sưu sưu...
Vào lúc này toàn bộ ánh mắt mọi người đều tập trung vào Lục Thiếu Du, vừa nhìn thấy Thánh Linh sắc lệnh, sắc mặt ba thiên Tôn run rẩy biến đổi.
- Ngươi là ai?
Lão giả sáu mươi đứng sau lưng Tiết Linh Phượng lại hỏi, nhưng ánh mắt luôn nghi hoặc nhìn Lục Thiếu Du.
- Hoàng Tử Vinh, ngươi càn rỡ, nhìn thấy giáo chủ sao không hành lễ!
Đại trưởng lão Thánh Linh bộ tiến lên quát một tiếng.
- Giáo chủ...
Nghe được lời này những người đứng bên dưới đều run lên, xưng hô này đối với họ hoàn toàn có ý nghĩa khác hẳn.
- Giáo chủ, giáo chủ gì chứ, Thánh Linh giáo làm gì có giáo chủ!
Ba thiên Tôn đưa mắt nhìn nhau, Nguyễn Thượng Hành sải bước tới quát.
- Nguyễn Thượng Hành, Thánh Linh sắc lệnh ở đây, ngươi còn không biết nữa sao, chẳng lẽ ngươi muốn phản giáo?
Tập Hạo Nhiên đi tới bên người Lục Thiếu Du, mơ hồ bảo hộ hắn.
Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, ánh mắt đảo qua, nói:
- Thánh Linh sắc lệnh ở đây, các đệ tử Thánh Vũ bộ, Thánh Thú bộ, Thánh Pháp bộ nghe lệnh!
Thanh âm xen lẫn Linh lực quanh quẩn giữa không trung, các đệ tử tam bộ nhất thời xôn xao, nhìn lên thanh niên phía trên, lại đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đều rơi lên người ba thiên Tôn.