Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện Thiên Linh Diệt Hồn chỉ, từng đạo thủ ấn kết xuất, động tới thiên địa năng lượng, mặc dù vậy hắn tu luyện cũng không dễ dàng, đương nhiên hắn tin tưởng có thể tu luyện thành công, bởi vì khó khăn cũng không quá lớn.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du tu luyện, ánh mắt Tập Hạo Nhiên, Quân Bất Phàm cùng Viên Tự Thành đều chợt lóe vẻ kinh nghi, lại nhìn sang Lục Tâm Đồng bọn họ, không khỏi nhíu mày.
Hô!
Sáu đầu yêu thú phi hành cực nhanh, chưa kịp nhìn đã biến mất giữa không trung, mà Lục Thiếu Du đắm chìm trong việc tu luyện nên cảm giác thời gian trôi qua càng nhanh hơn.
Nháy mắt một ngày đi qua, một mảnh núi non rộng lớn xuất hiện, từ trên nhìn xuống giống như một đầu cự long phủ phục, có vẻ cực kỳ tráng lệ to lớn.
Đệ tử Thánh Linh giáo cũng không xa lạ với vùng núi này, bởi vì trong này còn có không ít yêu thú lẫn Linh thú.
Nhưng vào hôm nay nơi này có chút cổ quái, bình thường nếu có yêu thú phi hành bay qua sẽ có không ít chim chóc bị kinh động tứ tán, hôm nay lại hoàn toàn yên tĩnh.
Thậm chí yêu thú cùng Linh thú cũng không thấy bóng dáng, làm không trung có vẻ cực kỳ áp lực lẫn bất thường.
Hưu hưu!
Bên trong sơn mạch yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng xé gió, sáu đạo lưu quang nháy mắt bay tới, cuối cùng xuất hiện trên không trung vùng núi kia.
- Di, tựa hồ không bình thường a!
Ánh mắt Tập Hạo Nhiên trầm xuống, gọi Xích Viêm Yêu Yến dừng lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn quanh bốn phía.
Vào lúc này Lục Thiếu Du cũng gọi Thiên Sí Tuyết Sư ngừng lại.
- Hình như không đúng!
Sắc mặt Quân Bất Phàm trầm xuống.
- Quá mức an tĩnh, thật không bình thường!
Viên Tự Thành lên tiếng.
- Chúng ta hẳn gặp phải mai phục!
Lục Thiếu Du đột nhiên ngẩng đầu nhìn phía trước, nơi đó mơ hồ xuất hiện một đoàn sương mù dày đặc, bên trong truyền ra chân khí dao động.