- Dạ, tam trưởng lão!
Dứt lời hai thân ảnh nhảy ra, một nam một nữ khoảng sáu mươi tuổi, nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Tiểu tử, bó tay chịu trói đi, nếu để chúng ta động thủ, có khổ cho ngươi nếm thử!
- Linh Vương thất trọng!
Lục Thiếu Du nhủ thầm.
- Hai vị trưởng lão, hai ngươi còn chưa bắt được ta, đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi, giáo quy thứ ba bổn giáo, người dưới phạm thượng người trên, phế tu vi trục xuất bổn giáo!
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Buồn cười, bắt tiểu tử chưa ráo máu đầu như ngươi còn phạm thượng gì sao, bó tay chịu trói đi!
Lão giả trừng mắt, thủ ấn kết xuất, thân ảnh như điện, bỗng nhiên lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du, tiếp theo thân ảnh đi tới gần ba thước, hóa chưởng thành trảo, trảo ấn bóp méo không gian nháy mắt lao tới, năng lượng cuồng bạo phóng thích, hào quang chói mắt làm Linh hồn người run rẩy, trảo ấn lập tức chộp lên người Lục Thiếu Du.
- Thực lực như thế mà dám xông vào trọng địa bổn giáo...
Sắc mặt trưởng lão kia đại biến, kinh hãi kêu lên:
- Tàn ảnh...
Thanh mang chợt lóe, thân ảnh Lục Thiếu Du đã xuất hiện sau lưng hắn.
- Cẩn thận!
Nữ trưởng lão quát một tiếng, Linh lực bạo tuôn lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du, đồng thời Linh hỏa bay ra, hóa thành hỏa lang dài hơn mười thước đánh tới.
- Ngao!
Hỏa lang rít gào, nháy mắt xé rách không gian, mang theo khí tức nóng bỏng mở to miệng cắn xé xuống.
- Không Linh Liệt, phá!
Lục Thiếu Du quát lớn, tinh mang b*n r*, hóa chưởng thành trảo, chân khí cuồng bạo phóng lên cao.
Khi hỏa lang vừa lao tới còn chưa đầy một thước, khí tức nóng bỏng, một đạo trảo ấn phóng lên cao lập tức đem hỏa lang hoàn toàn bao phủ, không gian dao động vặn vẹo, giống như một lốc xoáy thật lớn xoay tròn, ngay sau đó lại một tiếng nổ trầm đục vang lên khắp thạch thất.