- Không nghĩ tới Thánh Linh giáo lại tới nông nỗi này, chỉ là Ám Minh Tông cùng Thiên Phong dong binh đoàn nho nhỏ cũng không đem chúng ta để vào trong mắt.
Lục Thiếu Du trầm giọng nói.
- Lần này cần đa tạ tiểu huynh đệ hỗ trợ, mới giúp Thánh Linh bộ không bị tổn thất thảm trọng, đánh chết được Ám Minh tam quỷ cùng Thiên Phong song Vương, xem như báo thù cho những đệ tử đã chết!
Lư trưởng lão nói, đã biết thực lực của Lục Thiếu Du, hắn cũng không dám xem thanh niên này như một hậu bối.
- Lư trưởng lão khách khí, đều là đồng môn, nếu không phải Thánh Linh giáo chia năm xẻ bảy, tự giết lẫn nhau, chỉ một Ám Minh Tông cùng Thiên Phong dong binh đoàn nho nhỏ làm sao dám xâm phạm bổn giáo.
Lục Thiếu Du nói.
- Nói rất đúng, nếu không phải cường giả Thánh Linh bộ không để ý tới việc bên ngoài, cũng không tới lượt đám người kia luôn hung hăng càn quấy!
Lư trưởng lão nói.
- Lư trưởng lão, đã thu thập xong, đệ tử Thánh Linh bộ tổn thất một trăm tám mươi bảy người, trọng thương một trăm hai mươi người, nhưng thương vong của Thiên Phong dong binh đoàn cùng Ám Linh Tông hơn vô số lần.
Một người tu vi Vũ Suất đi tới báo cáo.
- Mang theo thi thể đệ tử trở về chôn cất đàng hoàng, thi thể của hai thế lực kia thì lưu ở đây đi, để người khác nhìn xem kết cục dám xâm phạm Thánh Linh giáo chúng ta!
Lư trưởng lão nói.
Các đệ tử thu thập một phen, sau đó quay về, dọc theo đường đi toàn bộ đệ tử Thánh Linh bộ đều nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, trong mắt tràn ngập vẻ Tôn kính cùng sợ hãi, bắt đầu hỏi thăm vị cường giả này là ai.
Trở lại lối vào khe sâu, khi cửa không gian dao động mở ra, Lư trưởng lão khách khí mời Lục Thiếu Du cùng đi vào.
Đi vào trong cửa không gian, một cỗ khí tức thần dị vỡ áp tràn tới, chỉ vài bước đã đi tới một bầu trời khác.