Phanh phanh!
Sắc mặt Lư trưởng lão trắng bệch nện xuống mặt đất, khe nứt lan tràn rậm rạp như mạng nhện, kéo dài thật xa.
Phốc!
Lư trưởng lão phun máu tươi, tu vi kém quá nhiều, một chiêu đã trọng thương.
- Mang ta vào trong trận, ta sẽ tha cho ngươi một mạng thế nào!
Lão giả lăng không đứng thẳng, ánh mắt mang theo hàn ý, thản nhiên hỏi.
- Nằm mơ, Thánh Linh giáo tuyệt đối sẽ không bỏ qua các ngươi!
Lư trưởng lão lau vết máu trên miệng, giãy dụa đứng lên.
- Ta thật muốn biết Thánh Linh giáo gì đó của các ngươi rốt cục có thực lực gì!
Đại hán trung niên cười lạnh nói.
- Bắt được người này, không sợ hắn không nói!
Phụ nhân nhìn Lư trưởng lão lạnh lùng nói, không đem hắn để vào trong mắt.
- Hồ Nhất Đao, ngươi còn thất thần làm gì, mau trở về thông tri các trưởng lão khác tới cứu viện!
Lư trưởng lão quát lớn.
Hồ Nhất Đao nhìn thấy Lư trưởng lão chỉ đánh một chiêu đã bị trọng thương, còn đang sửng sốt, nghe tiếng quát liền phục hồi lại tinh thần, thân ảnh nhảy lên lui ra sau, muốn rời đi.
- Còn muốn chạy, đi chết đi!
Phụ nhân nhíu mày, thân ảnh lướt qua trời cao với tốc độ cực nhanh, hỏa hệ khí tức tràn ra, chưởng ấn vặn vẹo không gian hung hăng va chạm về hướng Hồ Nhất Đao.
Thân hình Hồ Nhất Đao thối lui thật nhanh, nhưng thân thể giống như bị áp chế, không thể nhúc nhích, căn bản vô năng vô lực.
- Cha!
- Sư phụ!
Ba người Hồ Đình Đình theo bản năng ngẩng đầu khẩn cầu Lục sư thúc đang đứng bên cạnh, lúc này mới phát hiện không còn nhìn thấy bóng dáng của hắn.
- Chỉ là một Vũ Vương tam trọng nhỏ nhỏ cũng dám càn rỡ với Thánh Linh giáo, khi dễ Thánh Linh giáo không người hay sao?
Ngay khi chưởng ấn sắp rơi trên lưng Hồ Nhất Đao, một thanh âm lạnh lùng truyền ra, một đạo chưởng ấn phá không va chạm vào chưởng ấn nóng cháy của phụ nhân kia.