Khi Lục Thiếu Du hỏi trong giáo còn những cường giả nào, Hồ Nhất Đao cũng lắc đầu không biết, địa vị của hắn không cao, thực lực lại bình thường, có thể trở thành hộ pháp là nhờ mặt mũi của vị sư phụ đã chết, mà sư phụ chỉ có một mình hắn là đệ tử, khi còn sống là trưởng lão Thánh Linh bộ, nhờ vậy các trưởng lão trong bộ niệm tình cho hắn làm hộ pháp, an ổn ở trong Thánh Linh bộ, sống cũng tự tại, nhưng xử lý việc trong bộ lại không có phần hắn, có việc cũng không ai thông tri hắn, dần dần hắn cũng không nhận được tin tức gì trong bộ.
Hồ Nhất Đao còn giải thích, lần này hắn đi Thánh Vũ bộ thăm một vị lão hữu, vô tình đánh vỡ cuộc thương nghị của Thánh Vũ bộ với Thánh Thú bộ muốn liên thủ đối phó Thánh Pháp bộ, kết quả bị người đuổi giết. Một đường chạy tới tòa thành nhỏ kia, định nghỉ ngơi một chút, không nghĩ tới lại bị Giang Dịch Thiên đuổi kịp.
Ngoại trừ nội loạn, Thánh Linh giáo còn gặp ngoại loạn, Vạn Đảo nhai gần kề cùng Nguyệt Long các, Thần Kim các, Viêm đảo, Khôn Dương đảo, bị bốn môn phái này chèn ép, Thánh Linh giáo chia năm xẻ bảy, không cách nào chống đỡ, nhưng bởi vì cường giả Thánh Linh giáo ngày trước đã lưu lại một tay, ở địa phương trung tâm trên Vạn Đảo nhai tràn ngập nguy hiểm, vì vậy người của hai các hai đảo không cách nào dốc lực chiếm cứ.
- Lục sư đệ, đã tới rồi!
Một ngày sau đi tới một dãy núi mênh mông, Hồ Nhất Đao thở ra một hơi nhẹ nhõm quay đầu nói.
Lục Thiếu Du nhìn phía trước, trong núi non chập chùng, một mảnh xanh biếc tươi tốt, nhưng có chút không tầm thường.
- Đây là lối vào Thánh Linh giáo, lúc trước được cường giả bổn giáo lợi dụng địa hình chung quanh bố trí không ít trận pháp cùng cơ quan thiên nhiên, người dám đi vào khó thể còn sống đi ra, cũng bị người ngoài gọi là nơi cấm kỵ, trên Vạn Đảo nhai có vài nơi được gọi là nơi cấm kỵ, nhưng không biết bốn nơi này là lối vào bốn bộ của Thánh Linh giáo chúng ta.