- Ngươi là...
Nửa canh giờ sau, trong sơn mạch ngoài thành, Hồ Nhất Đao nghi hoặc hỏi thăm.
- Hồ sư huynh, ta quên giới thiệu, đệ tử Lục Du Thiếu, gia sư Thiết Chưởng Cổ Trì Phi, thường xuyên nghe gia sư nói Hồ sư huynh là đệ tử giỏi nhất của sư thúc, không nghĩ tới hôm nay gặp được.
Lục Thiếu Du lướt nhìn quanh, lập tức trả lời.
- Nga, nguyên lai là đệ tử môn hạ của sư bá.
Ánh mắt Hồ Nhất Đao chợt lóe, mang theo cảm khái nói:
- Ta mới nghe nói sư bá gặp được chuyện ngoài ý muốn qua đời, vốn định tới thăm viếng, nhưng sự tình quá nhiều nên chưa đi được.
- Mối thù của sư phụ lão nhân gia, sư huynh đệ chúng ta nhất định sẽ báo!
Lục Thiếu Du khẽ thở dài, ánh mắt bi thống, nhưng trong lòng đã sớm có định liệu, hắn đã thi triển Sưu Linh thuật với Giang Dịch Thiên, biết không ít tin tức hữu dụng về Thánh Linh giáo, hiện tại trong giáo còn chưa giải tán, mà phân thành bốn năm mảnh, thực lực không bằng lúc trước, mà Hồ Nhất Đao chính là một hộ pháp trong Thánh Linh bộ, sư phụ là một trưởng lão, chỉ tiếc đã sớm qua đời, địa vị của Hồ Nhất Đao chỉ bình thường, mà sư phụ của hắn còn có một sư huynh, là trưởng lão Thánh Linh bộ, mấy tháng trước cũng đã qua đời.
Sau khi biết chuyện này, trong lòng hắn đã có chủ ý, dự định hỗn vào nội bộ Thánh Linh giáo trước rồi nói sau, tình huống hiện tại trong giáo cực kỳ nghiêm trọng.
- Không biết sư đệ là vị đệ tử danh nghĩa nào của sư bá, có vị trí gì trong Thánh Thú bộ, vì sao lại xuất hiện ở đây?
Hồ Nhất Đao hỏi, mặc dù hắn đã có chút tin tưởng, nhưng vẫn còn hoài nghi, vì vậy câu hỏi cũng mang theo ý thăm dò.
- Ta chỉ là đệ tử quan môn của sư phụ, luôn đi theo bên cạnh sư phụ, chỉ lo tu luyện, ít ra ngoài tôi luyện, vì vậy cũng không có vị trí gì trong Thánh Thú bộ, không thể so sánh với những vị sư huynh khác đều có chức hộ pháp, ta chỉ là đệ tử bình thường mà thôi, bằng không dựa theo giáo quy hôm nay ta đã trừng phạt Giang Dịch Thiên!