- Gần đây Phi Linh môn liên tục phát sinh sự tình, vốn là Lục đường chủ, Lưu phó đường chủ, Hoàng trưởng lão bị tập kích, hiện tại có một vị thành chủ bị giết, trong chuyện này chỉ sợ không đơn giản, ta cảm giác có người cố ý bức chúng ta ra tay!
Bạch Oánh nhìn qua Đông Vô Mệnh nói.
Đông Vô Mệnh nhíu mày, nhìn Diệp Phi hỏi:
- Gần đây Ám đường có nhận được tin tức gì về ba đại sơn môn hay không?
- Không có tin tức gì đặc biệt, hết thảy cực kỳ bình thường!
Diệp Phi nói.
Sắc mặt Đông Vô Mệnh trầm xuống, thoáng do dự, nói:
- Án binh bất động, bây giờ còn không phải lúc, chưởng môn rời khỏi bổn môn thời gian không ngắn, phỏng chừng không bao lâu nữa sẽ trở về, tới lúc đó báo thù cũng chưa muộn!
- Thật sự quá uất ức, để cho ta đi giết vài người, làm cho bọn hắn biết thực lực của chúng ta!
Thiên Độc Yêu Long tức giận nói.
- Độc Long huynh, nhịn một chút đi, hết thảy chờ chưởng môn về nói sau!
Đông Vô Mệnh nói.
- Đông cung phụng, còn phải nhẫn sao, đám người kia ngày càng quá mức!
- Vậy còn biện pháp nào, ai bảo thực lực Phi Linh môn còn chưa bằng bọn hắn đâu, thực lực không bằng thì chỉ có thể nhẫn, chỉ sợ lúc này bọn hắn đang hi vọng chúng ta hết nhẫn nhịn nổi, các ngươi tức giận thì tận tâm tu luyện đi, chờ chưởng môn trở về sẽ tới lúc các ngươi ra sức!
Đông Vô Mệnh nói.
Nghe lời của Đông Vô Mệnh, Hoàng Phủ Kỳ Tùng không nói gì nữa, nhưng trong lòng vô cùng uất ức, hắn cũng rõ ràng nếu thật sự động thủ, thực lực bổn môn tuyệt đối còn chưa đủ, huống chi ba đại sơn môn kia như hổ rình mồi, Phi Linh môn muốn một mình đối kháng tuyệt đối không thắng lợi, mặc dù có Linh Thiên môn kiềm chế, nhưng cũng không thể đối phó ba đại sơn môn liên thủ.
- Mặc dù bây giờ chúng ta chưa thể gây chiến với bọn hắn, nhưng cũng không thể nuốt khẩu ác khí này, Hoàng Phủ đường chủ, hiện tại trong Vũ đường có bao nhiêu người có thể tùy thời điều động?