Lục Tâm Đồng cùng Dương Quá thở ra một hơi nhẹ nhõm, Tiểu Long vẫn thản nhiên, trên người lão đại có Tử Lôi Huyền Đỉnh, tự nhiên không cần e ngại hồn khí địa cấp kia.
- Di!
Ánh mắt Lạc Kiến Hồng cũng thay đổi, hắn hoàn toàn không ngờ Lục Thiếu Du còn có thủ đoạn như thế.
Nhìn hắc tháp trong tay, Lục Thiếu Du cười nhạt nói:
- Âm Hồn Vương, ngươi thật hào phóng, hồn khí địa cấp này để ta thu lấy nhé!
Khóe môi chảy máu, nhìn Lục Thiếu Du cầm hồn khí của mình trong tay, Âm Hồn Vương dại ra, nháy mắt phẫn nộ.
- Lục Thiếu Du, mau trả hồn khí cho ta, nó là của ta!
Âm Hồn Vương nghiến răng quát.
- Vậy sao, nhưng bây giờ nó là của ta!
Lục Thiếu Du thản nhiên thu hồi hắc tháp vào trong trữ vật giới chỉ.
- Hỗn đản, ta liều mạng với ngươi!
Âm Hồn Vương bùng nổ, thủ ấn kết xuất, Linh hồn lực từ trong mi tâm phóng thích, Linh hồn lực kh*ng b* tràn ngập cả không gian, nhất thời thành hình bên ngoài thân thể, Linh hồn phong bạo giống như sóng to gió lớn điên cuồng thổi quét.
Linh hồn lực kh*ng b* ầm ầm khuếch tán, thậm chí các cường giả Nhật Sát các đều hoảng sợ thối lui ra sau, gặp phải Linh hồn phong bạo làm Linh hồn của họ cũng cảm thấy đau đớn.
Lạc Kiến Hồng cũng vội vàng thối lui, gặp phải Linh hồn công kích kh*ng b* như thế chính hắn cũng kiêng kỵ, huống chi là Âm Hồn Vương đang dốc hết sức liều mạng.
Hô hô!
Linh hồn phong bạo không ngừng lan tràn, không gian bị xé nát, Âm Hồn Vương đã hoàn toàn dốc hết toàn lực đồng quy vu tận, mọi người đều không nhịn được hít sâu một hơi.
- Linh hồn công kích thật mạnh... Ca ca... Có thể ngăn cản được sao?
Ba người Lục Tâm Đồng, Dương Quá cùng Như Hoa ngây người nhìn lên trên không.
- Lục Thiếu Du còn có thể đối kháng sao?
Đệ tử Nhật Sát các căng thẳng thần kinh nhủ thầm.