- Thiên Hạp đảo khá lắm, chẳng lẽ trên Hỏa đảo chỉ là địa phương cho các ngươi hung hăng càn quấy sao!
Ở phía chân trời xa xa đột nhiên vang lên tiếng quát hùng hồn, hơn trăm thân ảnh gấp rút bay tới, chỉ sau vài lần lắc mình mười mấy đạo lưu quang dẫn đầu rơi xuống, chính là các chủ Nhật Sát các Phiên Hải Vương Lạc Kiến Hồng, còn có Lan trưởng lão, Cục trưởng lão cùng những cường giả khác.
Sưu sưu!
Lại có tiếng xé gió vang lên, đệ tử Nhật Sát các chỉnh tề rơi xuống sau lưng Lạc Kiến Hồng, xa xa còn có nhiều người vây xem đang quan sát.
Nhìn thấy cường giả của Nhật Sát các, nhóm người Lục Tâm Đồng có chút e ngại, có thể nói là có tật giật mình, huống chi họ đã từng giao thủ qua một lần.
Âm Hồn Vương nghe ngữ khí của Lạc Kiến Hồng tựa hồ không tốt, liền nói:
- Nguyên lai là Lạc các chủ đích thân tới, nhóm người Lục Thiếu Du giao cho Thiên Hạp đảo chúng ta đối phó là được rồi, nhất định sẽ trả lại đủ số Chân Linh thánh quả cho các vị.
- Việc của Chân Linh thánh quả không cần Âm Hồn Vương lo lắng, Nhật Sát các sẽ tự mình xử lý.
Lạc Kiến Hồng nhíu mày nói.
Trong lòng Âm Hồn Vương trầm xuống, bình thường Lạc Kiến Hồng luôn xưng hô hắn là Dương đảo chủ, lúc này lại trực tiếp gọi mình là Âm Hồn Vương, thái độ cực kỳ khó hiểu.
Ánh mắt Lạc Kiến Hồng lướt qua đoàn người Thiên Hạp đảo, dừng lại trên người Lục Tâm Đồng cùng Dương Quá, nói:
- Các ngươi còn nhận ra ta chứ!
Lục Tâm Đồng nhìn ca ca, thấy ca ca đang mỉm cười, liền nói:
- Nhật Sát các Lạc các chủ, từng gặp qua trên Bình Nham đảo, tự nhiên là nhận ra!
- Tiểu a đầu, không lưu lại một Chân Linh thánh quả nào cho Nhật Sát các chúng ta, lá gan thật không nhỏ a!
Lạc Kiến Hồng mỉm cười, đánh giá Lục Tâm Đồng, thầm than thực lực của nàng, không nghĩ tới chỉ trong thời gian ngắn tiến bộ không ít, còn có Dương Quá cũng đột phá, ba huynh muội Lục gia đúng là nhân tài kiệt xuất, đợi thêm một thời gian danh chấn đại lục, huống chi hiện tại cũng đã nổi danh.