- Lão gia hỏa, chúng ta thua, nếu tiếp tục động thủ chỉ càng thêm mất mặt!
Liêu trưởng lão cười khổ, ánh mắt cực kỳ bất đắc dĩ, một chiêu vừa rồi Lục Thiếu Du đã lưu tình, nếu hắn thi triển vũ kỹ địa cấp cùng tốc độ nghịch thiên kia, phỏng chừng Tiêu trưởng lão không đứng lên được nữa, hiện tại Tiêu trưởng lão đã không còn lực tái chiến, mà bản thân Liêu trưởng lão cũng không đủ khả năng một mình đối chiến với Lục Thiếu Du.
- Không đánh nữa, không có ý nghĩa, chỉ công kích một mình ta, có ý tứ sao, đây không phải khi dễ người!
Tiêu trưởng lão trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, thân ảnh lướt qua không gian rơi xuống quảng trường, nhìn đệ tử Nhật Sát các, nói:
- Các ngươi thật vô dụng, nhìn xem thực lực của người ta, nhìn lại chính các ngươi, sau này chăm chỉ tu luyện cho ta!
- Dạ, Tiêu trưởng lão!
Mấy ngàn đệ tử cúi đầu đáp.
- Các chủ, chúng ta thua, giao Hoàn Vũ Thất Toàn Trảm cho Lục chưởng môn đi.
Thân ảnh Liêu trưởng lão cũng rơi xuống quảng trường, ánh mắt vô cùng bất đắc dĩ nói.
- Lục chưởng môn, hậu sinh khả úy, không hổ là đệ nhất cường giả trẻ tuổi, dù là những lão gia hỏa như chúng ta cũng tự nhận không địch lại, lần sau có cơ hội nhất định phải luận bàn một phen.
Liêu trưởng lão nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt cũng không còn xem hắn như hậu bối, mà là một đối thủ, một cường giả thật sự.
- Đa tạ hai vị trưởng lão thành toàn!
Lục Thiếu Du thu liễm Thanh Linh khải giáp cùng Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực, sắc mặt tái nhợt chắp tay thi lễ, trong lòng rất rõ ràng, vừa rồi hai vị trưởng lão cũng không dùng sát chiêu, mặc dù dùng toàn lực nhưng không có sát khí, nếu thật sự chém giết, mình muốn đối phó càng thêm khó khăn, đương nhiên chính mình cũng lưu tình không hạ độc thủ.
- Lục chưởng môn khách khí!