Nói tới đây, khuôn mặt Lục Thiếu Du đỏ lên, ánh mắt liếc về phía Lạc Dĩnh, trong lòng vô cùng bất đắc dĩ.
- Cần phải cởi hết y phục sao?
Lạc Kiến Hồng nhìn Lục Thiếu Du rồi nói. Bằng vào kiến thức và nhãn lực của hắn chỉ cần nghĩ một chút là có thể suy đoán ra ý tứ của Lục Thiếu Du. Kinh mạch toàn thân không được đầy đủ, muốn khôi phục đương nhiên phải cởi bỏ hết y phục.
- Không sai. Lạc các chủ có lẽ cũng hiểu được.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, hắn phải đả thông kinh mạch toàn thân cho Lạc Dĩnh, đương nhiên phải chạm toàn thân của nàng, bằng không sao có thể hạ thủ được.
- Chuyện này, sao có thể, ta...
Lạc Kiến Hồng có thể hiểu được thế nhưng Lạc Dĩnh lại e thẹn, khuôn mặt ửng đỏ, xích lõa trước mặt một nam nhân xa lạ, đây tuyệt đối là một chuyện vô cùng thẹn thùng.
- Dĩnh nhi, có câu nói có bệnh phải nhờ y sư, có lẽ con cũng hiểu.
Lạc Kiến Hồng nhìn nữ nhi. Sự thuần khiết của nữ nhân đương nhiên cực kỳ quan tọng. Thế nhưng chuyện này lại không giống như bình thương, chỉ cần nữ nhi có thể khôi phục thì hắn cũng không còn lựa chọn nào khác. Hắn biết, nếu muốn trị liệu thì nhất định phải như vậy. Khong có lựa chọn nào.
Lục Thiếu Du nhìn Lạc Dĩnh rồi nói:
- Đương nhiên, vì sự thuần khiết của Lạc cô nương, ta có thể che mắt.
- Dĩnh nhi, vì cha, con nhất định phải cố gắng.
Lạc Kiến Hồng nhìn Lạc Dĩnh nói.
- Được rồi.
Nhìn phụ thân, Lạc Dĩnh chậm rãi gật đầu.
Trong núi non tràn ngập sương mù, trong này có một mùi máu tanh từ từ phát tán ra. Nơi này sát khí ngập tràn, dưới sự bao phủ của sương mù dày đặt, hơn nữa lại thêm sát khí từ bốn phía, quả thực là một nơi tôi luyện vô cùng tốt.
Trong rừng rậm, một bóng đen phủ phục ẩn nấp bên trong vô cùng bí ẩn, khí tức toàn thân thu liễm, không tiết ra ngoài một chút nào. Tâm thần tỏa ra, chờ đợi con mồi tới cửa.