- Lạc các chủ khách khí rồi, ta cũng chỉ tạm thời ổn định một chút tình huống trong cơ thể Lạc cô nương mà thôi. Có lẽ trong vòng ba tháng sẽ không có lần phát tác thứ hai nữa. Thế nhưng sau ba tháng quả thực rất khó nói.
Lục Thiếu Du nói.
- Lục chưởng môn, ngươi nhất định phải nghĩ biện pháp gì đó.
Nhìn thấy biểu hiện vừa rồi của Lục Thiếu Du, Lạc Kiến Hồng hiện tại đã cực kỳ tin tưởng Lục Thiếu Du. Trong mắt hiện lên sự khẩn cầu, có thể khiến cho hắn làm như vậy sợ rằng cũng chỉ có nữ nhi của hắn mà thôi.
- Lạc các chủ, nếu muốn ta giảm bớt thống khổ cho Lạc cô nương thì được, thế nhưng muốn Lạc cô nương sống lâu thêm mấy năm, sợ rằng không khó. Còn nếu như ngươi muốn ta chữa khỏi cho Lạc cô nương mà nói, quả thực là bất lực.
Lục Thiếu Du cũng không từ chối, nhìn thấy ánh mắt Lạc Kiến Hồng lúc này, coi như là người hiểu rõ một chút về tính cách của Lạc Kiến Hồng cũng có thể nói, Lạc Kiến Hồng này tuyệt đối là một người cha tốt.
- Nếu như có thể kéo dài tính mạng của Dĩnh nhi vài chục năm đối với ta mà nói đã là đại ân rồi. Lục chưởng môn đã có thể kéo dài vài năm, có thể khiến cho Dĩnh nhi của ta giảm bớt thống khổ, thì sao không thể kéo dài thêm được một chút cơ chứ? Đến lúc đó ta nhất định sẽ cảm tạ Lục chuởng môn. Thế nhưng thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, lẽ nào Lục chưởng môn không có cách nào khiến cho Dĩnh nhi khôi phục hoàn toàn sao? Mong Lục chưởng môn nói thật cho ta biết.
Lạc Kiến Hồng cực kỳ chân thành nhìn Lục Thiếu Du nói. Ánh mắt kia hoàn toàn là ánh mắt lấy thân phận của một người cha hỏi Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhíu mày, nhìn Lạc Kiến Hồng, hơi do dự một lát rồi nói:
- Biện pháp thì quả thực có một, nhưng mà ta cũng có năm thành, hơn nữa thời gian cần quá dài, ta còn một số việc muốn làm cho nên...